Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
h nói cho cậu biết, con cậu đang ở trong tay mình, mau mang một trăm vạn đến đây!”. Tôi cười với Lý Mông, thằng bé chẳng biết gì cũng hớn hở cười lại.
“Chuộc cái con khỉ! Đi mà tìm Lý Triển Bằng ấy!”. Giọng A Mông có vẻ hậm hực, chắc lại có vụ làm ăn nào đó bị đổ bể đây mà.
“Nó ở chỗ mình thật đấy!”. Tôi đưa điện thoại cho Lý Mông. “Mẹ ơi!”. Thằng bé bi bô.
“Đưa nó đi nhà trẻ rồi cơ mà?”. Giờ A Mông mới tin là thật.
“Đúng thế. Cô giáo bảo nó bị sốt, không liên lạc được với hai người, nó lại chỉ nhớ mỗi số của mình nên cô bảo mình đến đón”. Tôi giúp thằng bé lau mồm.
“Ờ, mình đã để quyển sổ điện thoại vào cặp nó rồi mà, sao lại chỉ nhớ mỗi số của cậu nhỉ? Cậu nói xem, có phải nó hơi ngốc không?”. A Mông nói liến thoắng.
“Cậu điên à? Hả?”. Tôi đoán ra ngay hàm ý của A Mông, Lý Triển Bằng còn không đáng ghét đến thế. “Lại còn cười hả? Đồ điên!”
Nửa tiếng sau, A Mông lái xe tới đón chúng tôi đi ăn cơm.
“Mình thấy con cậu chả khác gì cậu cả, y như lũ lừa!”. Tôi kể cho A Mông nghe chuyện lúc nãy.
“Điều đó là tất nhiên, không mua thì thôi, sao phải dọa con mình thế chứ?”. A Mông quay lại ngó thằng cu còn đang lục túi mẹ.
“Cậu không bảo nó à?”. Tôi chỉ về phía sau.
“Chỉ xem thôi mà, đến nữa, nó còn phải đi khắp thiên hạ, giờ còn ngồi trong xe, sau này mới gặp nhiều chuyện”. Nghe nói gần đây, A Mông thường xuyên phải làm thêm giờ, nhân viên trong công ty cũng bị hành cho tơi bời.
“Cậu đang bận gì thế?”. Tôi nhìn gương mặt cô ấy, da có vẻ hơi khô, chắc là lâu lắm rồi chưa đi spa.
“Haizz, tất cả là vì mình phải tiếp nhận vụ làm ăn đen đủi của Lý Triển Bằng đấy, giờ lão ấy lo làm việc khác rồi”. Cách A Mông nói khiến người khác thấy thật đáng thương.
“Bây giờ thì cậu biết Lý Triển Bằng không dám lơ mơ rồi nhé!”. Từ trước đến nay, A Mông toàn bảo Lý Triển Bằng chỉ lo tính trăm phương ngàn kế làm công ty thua lỗ để dễ bề ly hôn.
“Hắn thì làm được cái quái gì chứ?”. A Mông quay sang nhìn tôi. “Bao giờ cậu đi?”
“Chưa biết, sếp chưa nói gì, chắc cuối tháng này hoặc đầu tháng sau thôi”. Tôi vươn vai. “Cứ để đến lúc đó mà xem, thế nào Cố Đại Hải cũng gọi cả trăm cuộc một ngày ấy chứ!”
“Ha ha ha, anh ấy sợ cậu chạy mất đó mà!”. A Mông cười ngặt nghẽo.
“Thôi đi! À đúng rồi, nhớ đưa con cậu đi khám đấy, thằng bé hơi sốt”. Cái đầu nhỏ xíu của Lý Mông thò lên ghế trước.
“Ờ, đợi mình xong việc cái đã!”
5.
Cuối tuần, Lâm Sở kéo tôi đi mua đồ, dạo này, cô ấy thường xuyên phải đi chụp ảnh ngoài trời.
“Cậu với Bobo vẫn ổn chứ hả?”. Tôi hỏi.
“Rất ổn! Cuối cùng thì cô ấy cũng trở về”. Lâm Sở cười.
Ngoài tôi ra, Lâm Sở còn gọi cả A Mông và Bobo nữa. Bốn người chúng tôi cùng tới nhà hàng bán món Tây ăn trưa.
“Lâu lắm rồi bọn mình không ngồi ăn với nhau thế này ấy nhỉ?”. A Mông cắt một miếng bít tết to tướng, nhét vào mồm.
“Mình biết ngay mà, mấy thói xấu của thằng nhóc nhà cậu toàn từ cậu mà ra, nếu không phải bằng này tuổi rồi thì chắc cậu lau tay luôn lên người đấy nhỉ?”. Tôi lắc đầu nhìn A Mông, làm mẹ rồi mà con ăn uống như trẻ con. Nói vậy nhưng nhìn cô ấy ăn, người khác cũng cảm thấy ngon miệng.
“Thôi đi! À, mà lần trước cậu đưa con mình đi ăn kem hử? Về nhà nó bị ỉa chảy đấy!”. A Mông liếc tôi.
“Thôi thôi, đang ăn, nói vớ vẩn!”. Lâm Sở gõ dao vào đĩa A Mông.
“Có sao đâu chứ? Ỉa chảy thôi mà!”. A Mông vẫn cố chấp phun ra từ đó một lần nữa.
Đang ăn, tôi bỗng cảm thấy nhồn nhột, liền ngoảnh ra đằng sau. Đúng lúc đó, tôi bắt gặp Cung Chấn đang đứng cách chỗ bọn tôi không xa lắm, con dao ăn trên tay tôi rơi “keng” xuống đất.
“Thế mà cũng nói bạn! Tự nhìn lại mình đi!”. A Mông phá ra cười, nhưng tôi không còn tâm trí đâu mà để ý đến cô ấy nữa.
“Nhìn gì thế?”. Lâm Sở quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt kì lạ của người kia, cô ấy bất giác cúi đầu xuống.
“Sao vậy?”. Bobo cũng ngoái lại, sắc mặt cô ấy bỗng trắng bệch.
“Người quen! Người quen ấy mà!”. Tôi vội đứng dậy, kéo Cung Chấn đi chỗ khác.
“Chị…”. Cung Chấn nhìn tôi chằm chằm.
“Xin lỗi… Chị… chị cũng chẳng biết phải nói thế nào nữa… Xin lỗi em nhé!”. Tôi cúi gập đầu xuống, nước mắt cứ trào ra.
“Đáng lẽ em phải nhận ra từ đầu rồi chứ…”. Cung Chấn tự nhiên ngẩng mặt lên trời, cười đau khổ.
“Xin lỗi…”. Tôi chỉ biết vỗ nhẹ lên vai cậu ấy. Chẳng ngờ cậu ấy ôm chầm lấy tôi rồi òa khóc, hại tôi đứng im bất động. Qua bờ vai Cung Chấn, đột nhiên tôi thấy một dáng vẻ rất quen lướt qua…
“Ngụy Tử Lộ!”. Tôi vội đẩy Cung Chấn ra rồi lao đi, chạy thục mạng, va vào biết bao nhiêu người, còn bị vấp ngã lăn xuống đất. Tôi mặc kệ tất cả, cố hết sức để đuổi kịp người kia, kéo lấy tay anh ta.
“Có chuyện gì không?”. Người đàn ông đó bị tôi giật lại nên tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. Không phải rồi! Nhưng quả thật, dáng vẻ đó rất giống Ngụy Tử Lộ, ngay cả cách đi cũng giống.
“Xin lỗi, tôi nhận lầm người”. Tôi từ từ buông tay người đối diện ra, chỉ nghe thấy âm thanh rất nhỏ vang lên “Đồ điên!”, sau đó, anh ta đi mất.
“Hu hu hu..”. Tôi quỳ xuống đất, khóc òa lên. Tôi bị điên thật rồi. Bắc Kinh tu