Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

chú cảnh sát hỏi tôi.
“Là bạn của chị ấy. Có chuyện gì vậy ạ?”. Điều đầu tiên tôi nghĩ tới là có lẽ công ty của Triệu Bồi phá sản nên người ta tới đòi nhà. Nhưng nếu quả thật là thế thì cũng đâu cần những người này đến thu chứ, chẳng lẽ bây giờ, cảnh sát cũng đi đòi nợ thuê sao?
“Cô nhìn đi đã, nhỡ không phải thì sao?”. Vị bác sĩ pháp y đó có vẻ hơi khó chịu, hình như anh ta chưa từng thấy ai mắng mỏ người chết như tôi.
“Hu hu hu…”. Tôi nhìn thi thể ở trong túi, khuôn mặt nhỏ, trắng bệch, trên mặt còn có một vết bớt lớn nữa. “Hả? Anh có cái bớt này lúc nào thế?”
“Xin lỗi… xin lỗi…”. Nửa tiếng sau, tôi đứng ngoài đồn cảnh sát, liên tiếp gặp người xin lỗi.
“Không sao, không sao! Chúng tôi cũng hay gặp chuyện thế này”. Hình như viên cảnh sát này đang bực. “Nhưng nếu bị trộm cắp thì nhớ phải báo cảnh sát đấy!”
“Vâng, vâng, vâng…”. Tôi vội vàng ôm mặt chạy.
“Há há há…”. Biết chuyện của tôi, Lâm Sở và A Mông ôm nhau cười rũ rượi.
“Cười cái con khỉ! Nếu là các cậu… thì cũng thế thôi…”. Tức chết mất! Ban đầu, tôi chỉ kể cho Cố Đại Hải nghe thôi, chẳng biết anh ấy tiết lộ cho Lý Triển Bằng từ lúc nào, Lý Triển Bằng lại nói với A Mông, sau đó thì cả cái thành phố này ai cũng biết chuyện nhầm nhọt của tôi.
“Lũ đáng ghét!”. Tôi vác dép lê đánh họ.
“Há há… Ôi mẹ ơi, đau bụng quá!”. Lâm Sở lau nước mắt rồi nhìn tôi. “Cậu nói với Triệu Bồi rồi chứ?”
“Rồi, nhưng chị ấy sợ”. Tôi ngồi xuống. “Mình dặn bên cảnh sát rồi, sau này, nếu có mấy chuyện như thế thì phải tìm mình trước, chị ấy đang mang thai, không chịu được những xúc động mạnh.”
“Đúng đấy! Nhưng mấy hôm nữa, cậu đi công tác thì sao?”. A Mông rót nước.
“Giao cho Cố Đại Hải vậy!”. Tôi thở dài.
“Nghĩ thoáng thật hả?”. Lâm Sở nhìn tôi.
“Ờ, gây chuyện nhiều rồi, bỏ qua thôi!”. Tôi uống một ngụm nước. “Nếu đến giờ mà vẫn chưa bỏ qua được, chắc mình đã phát điên rồi. Với lại, nhiều lúc mình nghĩ, hình như mình đã thực sự yêu Cố Đại Hải.”
“Đó là điều chắc chắn!”. A Mông châm thuốc, cười bảo. “Nhưng phải công nhận rằng Cố Đại Hải nhà cậu là người tốt, cậu mà không tốt với anh ấy là có lỗi lắm đấy!”
“Đúng, A Mông nói rất đúng!”. Lâm Sở để tay lên thành ghết. “Hở? Ha ha ha, đỏ mặt rồi kia!”. Cô ấy chỉ vào tôi rồi cười phá lên.
“Thôi thôi, các cậu biến hết đi!”
8.
“Cố Đại Hải! Anh xem cái gì đây!”. Tôi lấy được một miếng ngọc ở chỗ Triệu Tam, đem về tặng riêng cho Cố Đại Hải.
“Oa, đồ xịn đấy!”. Cố Đại Hải lão tới, giật lấy miếng ngọc.
“Tất nhiên là xịn rồi! Cho anh đấy!”. Tôi chuẩn bị thay váy ngủ.
“Thật hả?”. Cố Đại Hải mừng như trẻ con được quà.
“Thật, cầm lấy mà chơi đi!”. Tôi cười.
Sáng hôm sau, bị một vật gì đó chọc vào người, tôi tỉnh giấc. Tối qua, Cố Đại Hải sung sướng quá, ôm cả miếng ngọc đi ngủ, chẳng biết buông tay ra lúc nào, may mà nó chưa rơi xuống đất. “Đồ ngốc!”. Tôi nhẹ nhàng nhặt nó lên rồi để lại cho anh ấy tờ giấy nhắn.
“Cám ơn nhé!”. Tôi tới một hiệu kim hoàn, kiếm dây treo miếng ngọc vào, sau này, tôi sẽ đeo nó lên cổ Cố Đại Hải kẻo anh ấy lại làm rơi mất.
“La la la…”. Tôi ngâm nga hát, đang định đi lấy xe thì gặp Cung Chấn.
“Chị Tiểu Ngư!”. Trông thấy tôi, cậu ấy ngẩn người ra.
“Cậu không sao chứ?”. Tôi nhìn Cung Chấn, hôm đó, thấy cậu ấy khóc lóc thương tâm như vậy, quả thật tôi không chịu nổi.
“Chúng ta đi ăn cơm đi!”. Cậu ấy cười cười.
“Lần trước…”. Vừa mới ngồi xuống, chúng tôi liền đồng thanh nói.
“Xin lỗi, cậu nói trước đi!”. Tôi vội im.
“Không sao, thực ra hôm ấy, em đã làm cho chị sợ, ngại quá đi!”. Cung Chấn cười rạng rỡ, nhìn nụ cười đó, tôi biết rằng cậu ấy đã bỏ qua mọi chuyện rồi.
“Xin lỗi, lẽ ra tôi nên nói với cậu chuyện tôi quen Bobo và bạn của cô ấy”. Tôi cầm chiếc thìa đang để trước mặt lên.
“Không, không! Trước đây Bobo cũng đã kể với em rồi, cô ấy muốn thay đổi nên mới tìm đến em, chỉ có điều… bọn em không hợp nhau…”. Cung Chấn xoay xoay chiếc cốc trong tay. “Có lẽ… em mới chính là người thứ ba. Người con gái kia đã thân thiết với cô ấy từ lâu rồi, chắc là có chút hiểu lầm… nên cô ấy mới đến với em, lấy em làm chỗ trốn tạm thời.”
“Cậu nghĩ được thế là tốt! Sau này, tôi sẽ tìm cho cậu một cô tốt hơn”. Tôi nhìn cậu ấy, mỉm cười.
“Được thôi, vậy em sẽ nói cho chị biết em muốn tìm người thế nào”. Cung Chấn nói tiếp. “Tóc phải dài, không được béo…”
“Yêu cầu cao quá đấy!”
Tôi đã giới thiệu bạn gái cho Cung Chấn thật. Đó là một cô bé phóng viên cùng tòa soạn với tôi. Hai người bọn họ gặp tiếng sét ái tình, nghe nói năm sau sẽ kết hôn, còn nhanh hơn cả tôi và Cố Đại Hải nữa. Nhìn họ lại ngẫm tới mình, chúng tôi chẳng còn trẻ trung gì nữa rồi.
9.
“Vợ à, hôm nay mình đi xem phim nhé!”. Ăn cơm trưa xong, Cố Đại Hải quay sang hỏi tôi.
“OK! Đi xem phim cũng được!”. Tôi ngóc đầu dậy.
Sau đó, tôi và Cố Đại Hải đi xem phim, còn ăn bắp rang bơ, lượn lờ phố xá cho đến gần nửa đêm mới về.
“Em có mang chìa khóa không?”. Cố Đại Hải đột nhiên hỏi tôi.
“Hả? Không phải anh cầm à?”
“Anh chỉ mang mỗi chìa khóa xe thôi”. Cố


XtGem Forum catalog