Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341810

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1810 lượt.

Đại Hải lo lắng nhìn tôi.
“Anh quên thật đấy hả?”. Tôi vội vàng lục khắp người Cố Đại Hải.
“Á!”. Ngồi trong xe, tôi kêu trời.
“Sao thế?”. Cố Đại Hải giật mình.
“Mải vui là chả nhớ gì nữa cả! Anh đúng là ngốc quá, sao lại không mang chìa khóa nhà chứ?”. Tôi lườm ông chồng mình.
“Tại sao không để ý… Với lại, lúc ra khỏi nhà, em cứ lôi anh đi, nếu không, chắc anh chẳng quên được đâu…”. Cố Đại Hải càng nói càng bé.
Tôi không nói gì nữa, cứ nhìn anh ấy chằm chằm.
“Anh sai rồi”. Cố Đại Hải vội xin lỗi.
“Ha ha… Đồ ngốc ạ!”
“Anh thấy chuyện bọn mình kết hôn với nhau có phải kỳ lạ lắm không?”. Tôi rúc vào áo Cố Đại Hải.
“Sao em lại hỏi thế?”. Cố Đại Hải nhìn tôi.
“Em thấy buồn cười lắm ý, trong đám cưới của người yêu cũ, em lại gặp được người mà mình thực sự thương yêu…”
“Anh thì luôn thấy mình rất may mắn”. Cố Đại Hải mở nhạc. “Nếu hôm đó, anh không tới dự lễ cưới của Triệu Bồi thì đã chẳng gặp được em, thực ra hôm ấy, anh đã định không tới, chỉ sợ khiến mọi người thấy khó chịu.”
“Đúng là khó chịu thật mà, lại còn mặc bồ đồ đen sì nữa…”. Tôi ôm bụng cười.
“Thật đấy! Kì thực hôm ấy, anh tới một đám tang trước, sau mới nghĩ, có sao đâu, chết là hết, sao phải sợ nhìn thấy người ta kết hôn chứ?”. Cố Đại Hải cũng cười.
“Hả? Không phải chứ? Bộ váy đỏ em mặc hôm ấy là do em cố ý chọn đấy, Thẩm Lãng nói là em đã phải mất cả ngày chỉ để chọn đồ để mặc ở lễ cưới đó”. Mồ hôi tôi túa ra.
“Ha ha ha, em cũng hay thật!”. Cố Đại Hải véo mũi tôi.
“Oa, em thấy rất may mắn…”. Hai chúng tôi cùng đứng ngoài xe, tôi dựa vào ngực Cố Đại Hải.
“Anh cũng thế”. Cố Đại Hải châm thuốc.
“A, anh xem, cây hồng kia có nhiều quả chưa kìa!”. Vừa ngẩng đầu lên, tôi phát hiện ra một cây hồng.
“Ừ, nhiều quá!”. Cố Đại Hải nhìn theo hướng tay tôi chỉ.
“Bọn mình ăn trộm đi!”. Tôi kéo Cố Đại Hải đến gốc cây.
“Thế có sao không?”. Cố Đại Hải chần chừ, níu tôi lại.
“Đứng im! Sắp được rồi!”. Tôi cố với lấy một quả to rồi ngắm thêm quả nữa.
“Này! Làm cái gì thế hả?”. Một luồng ánh sáng rọi thằng vào mặt khiến tôi giật mình, chỉ kịp hét lên một tiếng rồi rơi bịch xuống đất, đè ngay lên người Cố Đại Hải.
“Mấy tuổi rồi hả? Nửa đêm còn đi ăn trộm quả nhà người ta!”. Ông bác bảo vệ khu phố giận điên người, tôi đoán, chắc bác ấy tưởng là bắt được trộm sẽ được tăng lương, không ngờ lại vớ phải hai đứa đi trèo trộm hồng.
“Ha ha ha…”. Tôi và Cố Đại Hải không nhịn được nữa, cùng cười phá lên.
“Cười… cười cái gì…?”. Ông bác đó tức quá, líu cả lưỡi lại, càng làm bọn tôi cười to hơn.
“Đi đi, đi đi!”. Chúng tôi cười mãi, cuối cùng bác ấy còn phải giúp bọn tôi tìm người thay khóa nữa.
“Quả hồng đó…”. Tôi chỉ vào quả hồng đang để trên đất.
“Cầm lấy, cầm lấy đi!”. Bác bảo vệ tức đến nỗi suýt giẫm lên luôn.
“Quả hồng này ngọt thật đấy!”. Việc đầu tiên tôi và Cố Đại Hải làm khi vào nhà là trèo lên ghế ăn hồng.
“Ha ha, được đấy, mấy nữa vợ chồng mình vác hẳn thang ra trèo!”. Cố Đại Hải cười.
“Ha ha ha… Ái…”. Cười được một lúc, tôi bỗng thấy đầu đau nhói, đau đến không chịu nổi, mắt mũi hoa cả lên.
“Sao thế?”. Thấy thế, Cố Đại Hải vội ôm lấy tôi.
“Đau đầu…”
“Em cố chịu nhé, giờ mình tới bệnh viện!”. Cố Đại Hải luống cuống lái xe.
“Không được, anh dừng lại đi! Em buồn nôn…”. Tôi lập tức mở cửa xe.
“Đợi anh dừng hẳn đã!”. Cố Đại Hải phanh gấp, dí ngay một ông anh đang đi bộ vào sát lề đường.
“Mẹ mày chứ! Có biết lái xe không hả?”. Thằng cha ấy quát ầm ĩ.
“Xin lỗi, xin lỗi!”. Cố Đại Hải đang dìu tôi ra, giơ tay lên vẫy.
“Bác sĩ, chuyện này là sao ạ?”. Mồ hôi Cố Đại Hải vã ra.
“Cái này không nói chính xác được. Do trước đây, cô ấy bị tai nạn, có nhiều chuyện không nhớ được, chuyện lần này chắc có liên quan”. Bà bác sĩ nhìn tấm phim, “Thế này đi, giờ tôi sẽ kê đơn, có lẽ cục máu tụ trong đầu đang tan dần, không chừng đây là chuyện tốt, có thể nhớ lại được đấy!”
“Ôi…”. Về đến nhà, tôi nằm lăn ra ghế.
“Đừng nằm ở đó, em lên giường đi, anh làm gì đó ngon ngon cho em!”. Cố Đại Hải kéo tôi vào giường nằm, vừa xoa đầu tôi vừa thủ thỉ. “Khổ thân em, ăn được tí hồng thì nôn hết mất rồi.”
“Ha ha ha…”. Nghe anh ấy nói thế, tôi bật cười.
“Cười cái gì mà cười?”. Cố Đại Hải đắp chăn cho tôi. “Đúng rồi, chuyện này đừng kể với người nhà em nhé! Vì đến giờ vẫn chưa biết ai là kẻ đâm em, nhỡ đúng là bà chị thần kinh đó thì sao?”
10.
Kỳ nghỉ tết, bọn tôi rủ nhau tới nhà Trần Lộ ăn thịt dê. Nhà họ chỉ có hai người nên khá lạnh lẽo, hơn nữa, tết xong, tôi và Lâm Sở đều phải đi công tác xa, A Mông và Lý Triển Bằng cũng bận nhiều chuyện, chẳng có thời gian để tụ tập nữa.
“Trần Lộ, dấm nhà cậu để ở đâu thế?”
“Trong tủ bếp ấy!”. Trần Lộ đáp.
“Này! Thẩm Ngư!”. A Mông vừa bước vào cửa đã kêu ầm lên.
“Sao sao? Nhớ mình đến thế cơ à?”. Tôi chạy ra.
“Này, con chó nhà cậu đang làm gì kìa?”. A Mông giơ tay ra chỉ, Bội Bội của tôi đang ngoạm miếng thịt dê để trên bàn.
“Đồ chó chết! Thịt sống mà cũng ăn hả?”. Tôi ôm Bội Bội lại, quay ra thì thấy Lý Mông đang q