Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1291 lượt.
y chiếc xe nằm ngang giữa đường.
Cô là người đầu tiên kịp phản ứng, bởi vì cô ngồi ở phía sau nên vết thương tương đối nhẹ, cô định mở cửa nhưng cửa xe bị khóa, cô vỗ vai giám đốc Vu: “Anh Vu, anh Vu, mau mở cửa xe!”. Giám đốc Vu hình như đang trong cơn hoảng loạn, cuối cùng Đỗ Giang phải ấn vào nút mở cửa, cửa mới mở ra được.
Vừa xuống xe, Hứa Trác Nghiên đã kêu lên thất thanh, vội vàng quay phắt đi không dám nhìn lần thứ hai. Đỗ Giang cũng xuống xe, nhìn thấy vậy liền lấy điện thoại ra gọi cảnh sát.
Ba người đều đứng ngẩn tò te.
Cửa kính chắn trước xe đã bị vỡ nát, mũi xe biến dạng, đầu giám đốc Vu va đập bị thương, còn đang chảy máu, vết thương của Đỗ Giang có vẻ nhẹ hơn giám đốc Vu, mặt anh bị thâm đen, trên cánh tay trái lấm tấm máu. Phản ứng đầu tiên của anh là lấy giấy ra đưa cho Hứa Trác Nghiên, lúc này cô mới ý thức được rằng cánh tay mình cũng bị kính cửa sổ cào rách, cũng đang chảy máu.
“Sao lại như thế này?”, giám đốc Vu ngẩn người. Trên mặt đất có một người đang nằm sõng soài. Không cần nói cũng biết, nữa đêm khuya khoắt, lái xe trên đường cao tốc, có đụng phải ai cũng khó mà phanh kịp hay tránh kịp, hơn nữa ba người lại đang nói chuyện, có thể vì vậy mà giám đốc Vu bị phân tâm chăng?
Chẳng mấy chốc mà cảnh sát đã đến, xe cứu thương cũng đến nơi.
Cảnh sát chụp ảnh, ghi chép đơn giản, sau đó đưa bọn họ đến bệnh viện Nhân Dân của thành phố.
Vết thương của Hứa Trác Nghiên là nhẹ nhất, ngoài vết rách trên cánh tay trái và vết thâm tím trên đầu, hơi bị chấn động não ra thì các phần khác trên người đều không sao. Cô ngồi bên ngoài phòng cấp cứu. đầu dựa vào tường, nhìn những bức tường trắng, cứ nhắm mắt vào là lại thấy một vũng máu đỏ tươi, rất đáng sợ. Đỗ Giang và giám đốc Vu đang được sơ cứu ở bên trong, trán giám đốc Vu còn bị khâu mấy mũi.
Tiếng bước chân huỳnh huỵch ngoài hành lang vọng đến. Lâm Khởi Phàm xuất hiện trước mặt cô. Anh cúi xuống, kéo cô lên, nhìn vết thương trên trán và trên cánh tay cô xong anh mới có chút yên tâm: “Bọn họ sao rồi?”
“Đang ở bên trong!”, cô như người mất hồn, hình như là vì quá sợ.
Lâm Khởi Phàm nhìn cô rồi đi vào phòng cấp cứu, nhìn vết thương của Đỗ Giang và giám đốc Vu, thấy không nghiêm trọng lắm mới đi ra ngoài, ngồi xuống bên cạnh cô.
Cô lúc này, đôi bờ vai trần khẽ run run, mái tóc hơi rối rũ xuống, sắc mặt tái mét khiến cho người khác nhìn mà thấy xót xa. Ánh mắt cô trống rỗng và cô đơn, trông rất cô độc nhưng cũng có vẻ gì đó rất khó nắm bắt, giống như một bông hoa anh túc nở trong đêm, bởi vì không thể nắm bắt, bởi vì có độc nên mới càng hấp dẫn.
Anh dang tay ra, chẳng chút chần chừ kéo cô vào lòng. Cơ thể cô như run lên, khiến cho trái tim anh càng thêm xốn xang.
Đúng lúc ấy có hai nhân viên cảnh sát đi đến: “Cô là người ngồi trên chiếc xe Buick phải không?”
Hứa Trác Nghiên vùng ra khỏi vòng tay Lâm Khởi Phàm, vội vàng đứng dậy nói: “Vâng!”
“Khi nào xử lý vết thương xong, tất cả theo tôi về đồn lấy lời khai nhé!”, viên cảnh sát lạnh lùng nói.
“Người đó…”, Hứa Trác Nghiên định hỏi nhưng lại không dám hỏi.
“Người bị đâm chứ gì?”. Viên cảnh sát lạnh lùng đáp: “Chết rồi!”
“Hả?”, Hứa Trác Nghiên rùng mình, sợ hãi ngồi bệt xuống ghế. Lâm Khởi Phàm vội vàng đỡ lấy cô, lấy tay vỗ vỗ vai cô nói: “Bình tĩnh nào!”, sau đó kéo viên cảnh sát sang một bên, hình như thì thầm điều gì đó.
Hứa Trác Nghiên chỉ nghe thấy câu cuối cùng: “Chi phí mai táng, tiền bồi thường… chúng tôi sẽ lo hết, đây là danh thiếp của tôi, lái xe là nhân viên công ty tôi, anh ta xưa nay rất cẩn thận, vì vậy chỉ cần có thể giải quyết bằng tiền, mọi chuyện đều không thành vấn đề, tôi sẽ lo hết!”
Đây là lần đầu tiên cô gặp phải tai nạn giao thông, cũng là lần đầu tiên phải giương mắt nhìn một mạng sống biến mất trước mắt mình.
Cô rất sợ hãi.
Bởi vì sợ hãi, cô đã tháo bỏ lớp mặt nạ và vũ khí vẫn mang trên mình thường ngày.
Sau khi giám đốc Vu và Đỗ Giang được băng bó vết thương xong, Lâm Khởi Phàm lái xe đưa họ đến sở cảnh sát.
Tâm trạng nặng nề
Lúc xuống xe, Lâm Khởi Phàm lấy một chiếc áo vét rộng khoác lên người Hứa Trác Nghiên, dìu cô đi vào phòng cảnh sát. Đợi họ lấy khẩu cung xong thì đưa họ về nhà.
Ở đồn cảnh sát, giám đốc Vu đã dần lấy lại thần sắc, nói: ‘Tổng giám đốc Lâm, tôi với Đỗ Giang bắt xe về là được rồi, anh đưa cô Hứa về đi, đi đến ba nơi chắc đến sáng mới xong!”, Lâm Khởi Phàm gật đầu.
Hứa Trác Nghiên nói: “Tôi cũng bắt xe về, chuyện hôm nay thật sự xin lỗi, nếu như không phải giám đốc Vu đưa chúng tôi về, nếu như trên đường chúng tôi không nói chuyện thì có lẽ đã không xảy ra việc này!”
Ánh mắt giám đốc Vu chợt u ám, anh ta lắc đầu nói: “Không liên quan gì đến hai người, là tại tôi uống rượu nên phản ứng hơi chậm!”
Hứa Trác Nghiên ngẩn người. Cô luôn nghĩ rằng trong mắt anh ta, mình chỉ là một con mồi mới mẻ, còn loại đàn ông phóng đãng như anh ta chỉ coi phụ nữ là con mồi, là đồ chơi, sẽ không có tình cảm thật sự, khô