Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1393 lượt.

g cô gái tính tình hiền lành, lương thiện, chắc chắn em sẽ có cơ hội!”
“Thật không?”. Trần Hiểu Dĩnh chớp chớp mắt nhìn Hứa Trác Nghiên, tràn đầy hi vọng.
Hứa Trác Nghiên lại lần nữa trịnh trọng gật đầu.
Tâm sự của con gái lúc nào cũng có liên quan đến con trai và chuyện tình cảm. Cả hai người đều có vài phút trầm tư, lặng lẽ nhìn ánh đèn trong màn đêm bên bờ biển, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào, tâm sự ngỗn ngang trăm mối.
Sáng ngày hôm sau, trả lại phòng, Hứa Trác Nghiên dẫn Trần Hiểu Dĩnh đến Viên Minh Tân Viên.
Viên Minh Tân Viên chính thức được khánh thành và mở cửa vào ngày mùng 2 tháng 2 năm 1997, tọa lạc ở dưới chân núi Thạch Lâm trên đại lộ Châu Hải Cửu Châu, diện tích khoảng 1,39km2, được xây dựng trên nguyên tác là vườn Viên Minh Bắc Kinh, được đầu tư 600 triệu nhân dân tệ, là một trong bốn khu thắng cảnh loại A của Trung Quốc. Kiến trúc mang đậm chất văn hóa đời Thanh với những sân khấu lớn dành để biểu diễn múa rất thu hút sự chú ý của người xem.
Hứa Trác Nghiên rất coi trọng và yêu thích lịch sử, vì vậy cô thích đến những nơi có tính lịch sử và văn hóa lâu đời hơn là những khu thắng cảnh tự nhiên.
Viên Minh Tân Viên hòa nhập vào quần thể công trình kiến trúc Hoàng gia cổ xưa, thống nhất thành một chính thể với quần thể kiến trúc Viên Lâm cổ điển Giang Nam và quần thể kiến trúc phương Tây, tái hiện lại sự phồn hoa đô hội một thời của nhà Thanh.
Ở phía tây là một quần thể kiến trúc mang nét cao quý của kiến trúc phương Tây, những bức tường đá màu trắng toát, những đồ nội thất tinh xảo khiến cho người ta có cảm giác mình đang đứng giữa cung điện châu u cổ. Trong khi đó, ở điện Chính Đại Quang Minh, khu tổ chức yến tiệc Cửu Châu Thanh được bố trí rất trang nghiêm, quy củ.
“Chị à, chị đang nghĩ gì thế?”, thấy Hứa Trác Nghiên trầm tư, Trần Hiểu Dĩnh liền hỏi.
“Đến nơi này, chị không khỏi nhớ đến những di tích hoang phế của Bắc Kinh, trong lòng lại thấy bùi ngùi. Cuộc đời thật bất thường, đã từng là một tòa kiến trúc như trên thiên đình, bỏ ra tâm huyết của biết bao nhiêu nhân công, vậy mà bị thiêu trụi bởi một bó đuốc. Trong khi đó Viên Minh Tân Viên này, đâu đâu cũng nhìn thấy con cháu của liên quân tám nước, những kẻ mắt xanh mũi lõ đang thi nhau chụp ảnh kỉ niệm, thật là khôi hài!”
“Chị Nghiên thật không ngờ chị lại đa sầu đa cảm như vậy!”. Trần Hiểu Dĩnh thở dài: “Chị có biết không? Chị là người đã cho em có được nhận thức mới về những “người đẹp tài năng”. Trước đây em thường nghĩ những “người đẹp tài năng” thường có “ba cao”: lương cao, học vấn cao, con mắt cao. Bởi vì con mắt của họ hướng lên trời, thế nên lúc nào cũng vênh váo tự đắc. Đẹp thì có đẹp đấy, nhưng quá kiêu ngạo nên thành ra không dễ thương. Nhưng sau khi quen với chị, em phát hiện ra rằng thực ra chị không như vậy, chị đáng yêu hơn bọn họ, lương thiện hơn bọn họ và biết điều hơn họ nhiều!”
“Chết mất, tiền thưởng của em là do Đỗ Giang quyết định, cái này không thuộc quyền quản lý của chị, không cần em khen ngợi chị làm gì cho phí công!”, sau một hồi nói đùa, Hứa Trác Nghiên thấy tâm trạng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Ở Viên Minh Tân Viên, ngoài cảnh quan còn có biểu diễn giải trí. Ở hội trường diễn kịch có đại lễ Thanh Cung, có biểu diễn Kinh Kịch, hợp tấu nhạc cụ… Những màn biểu diễn này đều hết sức đặc sắc, khiến cho người xem không thể rời mắt.
Xem hết buổi biểu diễn, hai người ăn mấy thứ linh tinh rồi bắt xe khách về Thâm Quyến.






Do dự khó xử
Mùng một tháng năm là bắt đầu kì nghỉ dài bảy ngày. Sáng dậy, Hứa Trác Nghiên liền gọi điện về nhà, bố mẹ cô đang ngồi ở nhà chơi đánh bài, vì vậy âm thanh rất ồn ào, cảm giác như không thực.
Mẹ nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu đó, nào là hỏi han tình hình dạo này thế nào? Bảo phải chú ý sức khỏe, đừng làm việc mệt quá hoặc không thích nghi được thì cứ về Bắc Kinh… Hứa Trác Nghiên kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng cũng ậm ừ đáp lời, cuối cùng cũng thấy hơi bực, nhưng vẫn tỏ vẻ nhẹ nhàng: “Thôi được rồi thưa mẹ, đừng lo chuyện của con nữa, giờ con đang rất ổn, mẹ chỉ cần chăm sóc tốt cho bố là được rồi, bố mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!”
Cúp điện thoại, tâm trạng vô cùng phức tạp. Đúng lúc ấy điện thoại lại đổ chuông, chô liếc nàm hình, là Liêu Vĩnh Hồng: “Chị Liêu à?”
“Nghiên à, hôm nay có kế hoạch gì chưa?”, Liêu Vĩnh Hồng hỏi.
“Vâng!”. Hứa Trác Nghiên nhún vai đáp: “Đừng nhắc đến nữa, hôm đấy đúng là làm em sợ chết khiếp!”
“Hôm qua chị nghe Đỗ Giang nói, chị cũng chết khiếp, không ngờ lại xảy ra những chuyện như thế!”. Liêu Vĩnh Hồng nhìn thẳng về phía trước, lên đến đường cao tốc, chiếc xe bắt đầu tăng tốc.
“Ôi trời, thôi em không nói chuyện với chị nữa đâu, tránh để chị phân tâm!”, Hứa Trác Nghiên bây giờ tự nhiên lại thấy sợ ngồi xe.
“Ha ha…”. Liêu Vĩnh Hồng bật cười: “Thôi đừng nói lăng nhăng nữa, chị đâu có lái xe sau khi uống rượu, chuyện hôm đó cũng một phần tại chị, đáng lẽ ra chị phải bảo lái xe đợi các em đến khi xong việc, đưa các em về nhà m