pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1305 lượt.

ng nghiêm túc với hôn nhân, vì vậy khi nghe thấy lời này, cô thật sự bất ngờ.
“Em cân nhắc đi nhé!”, Lâm Khởi Phàm khởi động xe.
Hứa Trác Nghiên đứng ngây ra trước cổng chung cư rồi ngẩn ngơ ngoảnh đầu, nhìn chiếc A8 lao như bay trên đường, trong lòng cảm giác đau đớn lạ kì, bước chân vào đại sảnh của chung cư mà đầu óc cô vô cùng hỗn loạn. Cô ấn nút thang máy, lấy chìa khóa nhà, mở cửa, cởi giày, đi chân trần trên nền đất, đi nhẹ rón rén như một chú mèo, vào phòng ngủ rồi vùi đầu vào gối trong vô thức.
Dường như vừa chìm vào giấc ngủ thì có người gõ cửa, là Trần Hiểu Dĩnh.
“Vào đi!”, Hứa Trác Nghiên vùi đầu vào trong chăn, nói bằng giọng mệt mỏi.
“Chị Nghiên, hôm nay chị có đến công ty không?”. Trần Hiểu Dĩnh dè dặt hỏi, bởi vì trong con mắt cô, Hứa Trác Nghiên hôm nay rất khác thường. Thường ngày, cho dù hôm trước làm thêm có khuya đến đâu, ngày hôm sau Hứa Trác Nghiên vẫn dậy sớm, tắm rửa chải chuốt tinh tươm rồi đi làm. Nhưng hôm nay rõ ràng là đã quá bảy rưỡi mà vẫn không thấy Hứa Trác Nghiên tỉnh dậy, Trần Hiểu Dĩnh mới dám chạy sang gọi cô.
“Chị…”. Hứa Trác Nghiên lật người, thầm nghĩ thật sự không muốn đi, cứ muốn ngủ thế này cho hết hai tư tiếng đồng hồ, mặc kệ hết tất cả: “Năm phút nữa, năm phút nữa chị sẽ dậy. À phải rồi, tối qua bọn chị gặp chút sự cố, Đỗ Giang bị thương nhẹ, em gọi cho anh ta, bảo anh ta cứ ở nhà mà nghỉ ngơi, hôm nay em sẽ đi với chị đến Châu Hải!”
“Đi Châu Hải? Ôi tuyệt quá, em chưa đến đó bao giờ, đi mấy ngày hả chị?”, Trần Hiểu Dĩnh háo hức hỏi.
“Hôm nay đi, ngày mai chắc chắn phải về. Chỉ có điều ngày kia là mùng một tháng năm, nếu em muốn ở bên đó chơi cũng có thể ở lại thêm hai ngày!”. Hứa Trác Nghiên nhẩm tính trong đầu: “Nói chung là đến ba trung tâm thương mại, tìm hiểu thị trường bản địa và nói chuyện một chút với các giám đóc bộ phận của họ!”
“Được ạ, em hiểu rồi!”. Trần Hiểu Dĩnh hân hoan đi ra, nhưng khoảnh khắc chuẩn bị đóng cửa lại, cô la lên như thể vừa mới phát hiện ra một lục địa mới trên trái đất: “Chị? Cái đó… thế là thế nào?”
Hứa Trác Nghiên chẳng để bụng, dưng dửng nói: “Tối qua lúc về gặp tai nạn, bị thương một chút thôi, không nghiêm trọng, em yên tâm!”, nói rồi Hứa Trác Nghiên tự sờ lên trán mình.
“Hả?”. Hứa Trác Nghiên ngây ra: “Tai nạn ư? Ý em muốn nói đến những vết hôn trước ngực và cổ chị kia kìa!”
“Hả?”. Lần này đến lượt Hứa Trác Nghiên ngạc nhiên, cô ngồi bật dậy, chạy ngay vào phòng vệ sinh soi gương, sắc mặt lập tức xanh mét.
Quả nhiên trên cổ và ngực có hai chỗ xanh tím, rất rõ rệt. Vết xanh tím ấy hoàn toàn khác với vết thương ở trên trán, rõ ràng là dấu tích của những nụ hôn cuồng nhiệt.
Máu nóng bốc lên đầu, Hứa Trác Nghiên sầm mặt đóng cửa nhà vệ sinh lại, bật vòi sen ở mức mạnh nhất rồi nghiến răng kì cọ người mình từ đầu đến chân.
Ngồi lên xe khách chỉ mất ba tiếng là đến Châu Hải.
Trước tiên là đến khu thương mại Hữu Nghị, bách hóa Mao Nghiệp của Hương Châu và quảng trường quốc tế.
Tác phong làm việc của Hứa Trác Nghiên là như vậy, nhanh gọn và dứt khoát, làm cho xong việc rồi mới nghĩ đến chuyện chơi bời giết thời gian. Sau khi làm xong mọi công việc, Hứa Trác Nghiên bắt một chiếc xe, dẫn Trần Hiểu Dĩnh đến tượng đài Mỹ Nhân ngư và đường Tình Nhân nổi tiếng ở đây.
Đứng giữa màn đêm bên bờ biển, trên con đường Tình Nhân rực rỡ ánh đèn, hai cô gái độc thân ai nấy đều có tâm sự riêng.
“Chị Nghiên, có người đang theo đuổi chị à?”. Trần Hiểu Dĩnh không nén được tò mò, cuối cùng liền lên tiếng hỏi Hứa Trác Nghiên. Nếu như nói cô là lãnh đạo, là phó tổng giám đốc của cô, thì cô không nên hỏi câu hỏi ấy. Nhưng kể từ sau lần phỏng vấn đó, về cơ bản hai người họ đã là những người cùng ăn, cùng ở, cùng lao động. Cô thích tính cách của Hứa Trác Nghiên, cũng khâm phục, ngưỡng mộ tài năng và sự tháo vát của chị. Đương nhiên trong sâu thẳm nội tâm của cô vẫn có chút gì đó ghen tị, nhưng điều này đều không ảnh hưởng đến việc Trần Hiểu Dĩnh coi Hứa Trác Nghiên như là một người bạn. Chính vì thế cô mới quan tâm hỏi.
“Chị không biết có thể coi là theo đuổi không nữa!”. Hứa Trác Nghiên nhìn những đôi tình nhân tay trong tay đi trên đường phố, cô bỗng thấy trong lòng buồn bã vô hạn.
“Hả? Theo đuổi là theo đuổi, sao lại không biết?”. Trần Hiểu Dĩnh kéo tay Hứa Trác Nghiên, chẳng may chạm phải vết thương của cô.
“Ái, đau quá!”, Hứa Trác Nghiên la lên.
Nhưng Trần Hiểu Dĩnh chưa đạt được mục đích thì nào chịu buông tha, cô là kiểu người phải hỏi cho rõ ngọn ngành: “Có phải tổng giám đốc Lâm của Hải Vương không?”
“Hả?”. Lần này đến lượt Hứa Trác Nghiên tròn mắt ngạc nhiên, cô khựng lại, ngây ra nhìn Trần Hiểu Dĩnh: “Sao em lại nghĩ đến anh ta?”
“Cảm giác thôi!”. Trần Hiểu Dĩnh đắc chí nói: “Thế nào, bị em đoán trúng rồi chứ gì? Hôm ấy, trước Tết, chúng ta đến kho của Hải Vương đưa hàng, lúc ấy đã có cảm giác rồi!”
“Xí, nói bậy! Nhân viên công ty anh ta, trước Tết có một ngày còn lồng lên bắt chúng ta giao hàng cho bằng được, anh ta gặp phải chuyện này chẳng phải cũng nên đưa chúng ta