Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341298

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1298 lượt.

về hay sao?”. Hứa Trác Nghiên đá hòn sỏi dưới chân bay ra xa, cảm giác có vẻ gì đó rất hờ hững.
“Đúng, anh ta đưa chúng ta về là không sai, nhưng sau đó anh ta cứ là lạ ấy!”
“Lạ cái gì? Lạ ở đâu?”, Hứa Trác Nghiên tò mò hỏi.
“Về sau chị ngủ trên xe, đến dưới công ty mình rồi, em đang định gọi chị thì anh ta bảo đừng gọi, nói anh ta sẽ trực tiếp đưa chị đi, bảo bọn em xuống xe trước. Cái cảm giác ấy phải nói thế nào nhỉ?”. Trần Hiểu Dĩnh lấy tay xoa xoa cằm, vẻ như đang suy nghĩ nghiêm túc lắm, hồi lâu mới chậm rãi nói ra từng chữ một: “Cảm giác…, không… bình thường! Cứ… là… lạ!”
“Lạ cái đầu em ấy!”. Hứa Trác Nghiên bẹo má Trần Hiểu Dĩnh: “Nhìn cái vẻ mặt đắm say của em kìa, những người như vậy hoàn toàn chẳng cần cân nhắc, nhìn là đủ biết rồi!”
“Tại sao? Em cảm thấy anh ta rất man, lại rất lạnh lùng mà!”. Trần Hiểu Dĩnh cố ý tỏ vẻ chăm chú suy nghĩ: “Hơn nữa quan trọng nhất là anh ta có nhiều tiền, nghe nói bọn họ chuẩn bị xây dựng cao ốc đến nơi rồi! Một ứng cử viên nặng kí như vậy, chị nhất định phải nắm cho chắc! Chị thử nghĩ mà xem, đến lúc ấy chúng ta không cần đi dạo trên bãi cát ở Hải Nam nữa mà sẽ ngắm cảnh đẹp của Hawai, được đi ngao du trên du thuyền sang trọng ngắm cảnh Thái Bình Dương”.
“Thôi đủ rồi đấy, đừng có ảo tưởng nữa! Với những người như anh ta, chị thấy chắc đã có con đàn cháu đống rồi ấy chứ. Chị không muốn vừa bước vào cửa đã được làm bà nội đâu!”. Nói chuyện với Trần Hiểu Dĩnh có thể khiến cho Hứa Trác Nghiên thoát khỏi nỗi u sầu, có thể tạm thời thấy nhẹ nhõm hơn.
“Cái gì chứ? Chị không thích người ta cũng đâu cần hạ thấp người ta đến thế, em thấy anh ta cũng chỉ hơn bốn mươi là cùng, chắc chắn chưa qua bốn lăm!”
“Thôi được rồi, thôi được rồi, vậy thì em xông lên đi! Đừng kéo chị vào!”
“Em đang nghĩ hay chị cho em hai mươi vạn đến Nhật Bản làm thẩm mỹ, đợi em về lấy cái mỏ kim cương ấy, sau đó sẽ chia một nữa tài sản cho chị, chị thấy sao? Như thế này là còn hời hơn cả đầu tư vào cổ phiếu với bất động sản đấy!”, Trần Hiểu Dĩnh thao thao bất tuyệt.
Hứa Trác Nghiên không nhịn được cười: “Thôi đủ rồi đấy, đừng nói chị không có nhiều tiền thế, cho dù chị có nhiều tiền đi chăng nữa cũng không ủng hộ em đâu nhé! Chẳng lẽ em quên là đợt trước em đã nói muốn tìm được một người thật lòng yêu em rồi sau đó mới đi làm răng à? Giờ thăng cấp hẳn lên thành đi thẩm mỹ rồi phải không? Thế nào? Có mục tiêu rồi hả?”
“Có rồi!”, Trần Hiểu Dĩnh trịnh trọng gật đầu.
“Hả?”. Hứa Trác Nghiên lại lần nữa kinh ngạc “Thật à? Ai thế? Gần đây chị có phát hiện ra em có động tĩnh gì mới đâu nhỉ?”
“Ôi trời, chị á, mắt để trên trời, thế nên người đàn ông tốt ở ngay bên cạnh mà cũng không để mắt đến.Nhưng em thì khác, suốt ngày đeo kính cận nặng, nhìn chằm chằm vào mấy người đàn ông xung quanh chúng ta, càng nhìn càng thấy vừa ý, càng nhìn càng thấy thích!”. Trần Hiểu Dĩnh nói rất thật, nhưng Hứa Trác Nghiên càng nghe càng cảm thấy cô ấy đang đùa cợt.
“Thật hay giả thế?”, Hứa Trác Nghiên đẩy vai Trần Hiểu Dĩnh.
“Thật, em đâu có giống như chị, lằng nhà lằng nhằng, úp úp mở mở. Em thì khác, thích là thích, để ý là để ý!”. Trần Hiểu Dĩnh lườm Hứa Trác Nghiên, thở dài nói: “Có điều chỉ là tình đơn phương thôi, trong mắt người ta không hề có em!”
“Rốt cuộc ai thế? Tiết lộ chút đi, rồi chị lên kế hoạch dùm cho!”. Hứa Trác Nghiên bỗng thấy háo hức, kéo tay Trần Hiểu Dĩnh ngồi vào ghế đá bên đường.
“Đàn ông công ty chúng ta chỉ đếm trên đầu ngón tay, ba ngón tay là đủ, chị nói xem là ai?”, vẻ mặt Trần Hiểu Dĩnh có chút e thẹn.
Hứa Trác Nghiên chớp chớp mắt rồi lập tức vỗ tay cái đốp: “Đỗ Giang!”
“Chị nói gì mà to thế?”. Trần Hiểu Dĩnh đưa mắt nhìn xung quanh: “Em còn muốn hét mà không dám đây này!”
“Ha ha!”. Hứa Trác Nghiên cười lăn: “Không tồi, rất có con mắt nhìn người, con bé này không tồi!”
“Cái gì chứ? Nói cứ như thế chị là mẹ già ấy, Đỗ Giang cũng đâu nhỏ hơn chị bao nhiêu!”. Trần Hiểu Dĩnh bĩu môi, ngẩng đầu lên trời than: “Chỉ đáng tiếc là giờ anh ta đã bị Trương Mạn và Tiểu Mễ vây quanh đến thở chẳng ra hơi, sức đâu mà chú ý đến em!”
“Đừng lo, đừng lo!”. Hứa Trác Nghiên choàng lấy vai Trần Hiểu Dĩnh: “Chuyện này chị biết rồi, hồi đầu phỏng vấn Đỗ Giang, chị từng hỏi anh ta, bởi vì anh ta và Trương Mạn là bạn học đồng hương, lúc ấy chị còn lo hai người bọn họ là quan hệ yêu đương, sau này khó quản lý, vì vậy cố ý nói với anh ta, anh ta nói không phải, hai người chỉ là bạn thân, không có “sức hút tình yêu”. Đây là nguyên văn lời Đỗ Giang, cứ yên tâm đi!”
“Thật không?”, Trần Hiểu Dĩnh bán tín bán nghi.
“Thật!”, Hứa Trác Nghiên gật đầu lia lịa.
“Thế vẫn còn Tiểu Mễ, người này càng khó đối phó!”, Trần Hiểu Dĩnh xị mặt ra, vẻ buồn bã.
Hứa Trác Nghiên lập tức an ủi. Thế là đành phải nói thầm một câu xin lỗi, đành hi sinh Tiểu Mễ: “Tiểu Mễ ấy mà, cứ dở dở điên điên, Đỗ Giang là người hướng nội, hiền hòa, con người thật thà chất phác, chắc chắn anh ta không thích những cô gái quá khoa trương. Hơn nữa những người đàn ông thông minh thường thích nhữn


Polly po-cket