Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1401 lượt.
đầu, dửng dưng nói: “Uống chút không?”, anh nhướng mày hỏi.
Hứa Trác Nghiên nhìn đống vỏ không trên bàn, vừa tròn một tá.
Cô cầm lấy một chai đã mở sẵn, ngửa mặt lên đổ bia vào cổ họng. Sau tối hôm ấy, cô từng răn đe bản thân, không bao giờ được uống trước mặt đàn ông, bởi vì “rượu có thể khiến người ta mất đi cái tôi, rượu có thể khiến người ta làm bậy”, câu nói này không hề sai. Nhưng tối nay cô lại muốn say, không phải say là có thể giải sầu sao?
Hai người ngồi trong gió, thưởng thức bia trong bóng tối. Dường như ai cũng có tâm sự riêng.
Cuối cùng, hình như là Hứa Trác Nghiên đứng dậy trước, lảo đảo đi về căn nhà gỗ, nằm lăn ra giường, trùm chăn kín đầu, nước mắt câm lặng rơi xuống gối.
Hứa Trác Nghiên ngừng khóc rồi chìm vào giấc ngủ.
Dường như chỉ mới ngủ được một lúc đã bị đánh thức bởi tiếng ồn ào, có người đang gọi tên cô, cô dụi đôi mắt còn ngái ngủ, đưa mắt nhìn, cảm giác giống như mơ, thế nên cô lại vùi đầu vào chăn, dường như không bao giờ muốn tỉnh lại.
Trần Hiểu Dĩnh và Mễ Phi Phi, Trương Mạn liền kéo Hứa Trác Nghiên ra khỏi giường.
Mễ Phi Phi nói: “Hôm nay em là tổng chỉ huy cho lễ cưới. Phó tổng giám đốc, à không, cô dâu, chị phải nghe lời em! Tổng giám đốc Liêu đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, hôm nay chị chỉ cần phối hợp, đảm bảo sẽ có một lễ cưới khó quên!”
Hứa Trác Nghiên bị Trần Hiểu Dĩnh lắc mạnh: “Tỉnh lại đi, nhìn chị kìa, người nồng nặc mùi rượu, còn không mau đi tắm một cái, lát nữa thợ trang điểm sẽ đến trang điểm cho chị đấy, cũng may là bọn em đến sớm, nếu không hôm nay đúng là chẳng biết thế nào!”
Hứa Trác Nghiên bị Trần Hiểu Dĩnh và Mễ Phi Phi đẩy vào trong nhà vệ sinh, tắm rửa sơ qua một cái rồi vội vàng đi ra. Tiếp theo đó đến lượt thợ trang điểm “ra tay”. Trương Mạn và Tiểu Mễ cũng lấy bộ váy cưới trong tủ ra, giúp Hứa Trác Nghiên thay. Một tiếng sau, mọi thứ đã giải quyết xong xuôi. Hứa Trác Nghiên đứng trước gương, nhìn thấy một cô dâu xinh đẹp không chút bụi trần.
Mặc dù chú rể không phải là người đàn ông mà cô thích, mặc dù hôn lễ không nằm trong sự mong đợi của cô, nhưng cô không thể không thừa nhận, đây là kiểu váy cưới mà cô vô cùng yêu thích. Kiểu dáng của nó rất đơn giản, thiết kế tinh tế, sử dụng hai loại chất liệu khác nhau là lụa và ren vô cùng sang trọng. Lớp lụa trắng tạo cảm giác mờ ảo, chiếc cổ hình chữ V tôn lên khuôn ngực gợi cảm, làm tôn lên những đường cong trên người cô.
Không biết Lâm Khởi Phàm bước vào từ khi nào, anh đang đứng phía sau Hứa Trác Nghiên, chăm chú ngắm nhìn cô qua gương.
Anh mặc một bộ vét vải bóng, kiểu dáng đơn giản nhưng rất sang trọng, đặc biệt là rất tương xứng với bộ váy cưới của cô.
Hứa Trác Nghiên phát hiện ra ánh mắt anh đang lấp lánh. Cô thầm nghĩ, hóa ra trong con mắt anh, cuộc hôn nhân này cũng có chút thấp thỏm và bất an, có lẽ giống như những gì anh đã nói, cả hai đều là những người có “quá khứ”, vì vậy không thể dốc hết tình cảm cho hôn nhân.
Hôn lễ được cử hành ở ngoài trời, dưới ánh mặt trời rực rỡ, bãi cát trắng xóa, biển và bầu trời đều xanh ngát.
Đội nhạc bắt đầu tấu lên những bản nhạc, Hứa Trác Nghiên chưa bao giờ từng nghe, nhưng có thể khẳng định đó không phải là những bản nhạc thường chơi trong các buổi hôn lễ. Lâm Khởi Phàm giơ cánh tay ra, Hứa Trác Nghiên hơi do dự, sau đó quàng tay vào cánh tay anh. Lúc này, tiếng nhạc ở bên ngoài đã thay đổi, Hứa Trác Nghiên kéo lê đuôi váy dài trắng muốt đi qua hành lang được trải đầy cánh hoa.
Cô tiến lên bục cử hành hôn lễ trong ánh mắt vui mừng của mọi người.
Người chủ chì đưa mắt nhìn đám đông, nói: “Tôi không phải là cha sứ, nhưng tôi rất thành tâm đọc đoạn kinh chúc phúc cho cô dâu chú rể ngày hôm nay!”, nói rồi anh ta mở chương thứ mười ba của Kinh Thánh.
Tình yêu là sự nhẫn nại vĩnh viễn, cũng có sự yêu thương…
Nếu làm gì cũng biết bao dung, tin tưởng, hi vọng và nhẫn nại.
Tình yêu sẽ không bao giờ kết thúc.
Mọi chuyện đều sẽ vô cùng hoàn mỹ, giống như những gì bạn có thể tưởng tượng.
Giọng nói của anh ta rất hay, vang và có hồn. Thế nên cho dù là Hứa Trác Nghiên, Lâm Khởi Phàm, hay đám đông quan khách ở bên dưới đều yên lặng lắng nghe.
Khi chủ trì buổi lễ tuyên bố cô dâu chú rể trao nhẫn cho nhau, Hứa Trác Nghiên bất ngờ cúi đầu, cô muốn khóc nhưng không khí mát mẻ của biển cùng với mùi hương hoa hồng mà mọi người rải xung quanh đã khiến cô tỉnh táo.
Cô đưa tay ra, Lâm Khởi Phàm đeo một chiếc nhẫn vàng trắng đính viên ngọc trai màu đen lên ngón tay cô. Cô hơi ngạc nhiên, những người xung quanh cũng bắt đàu bàn tán xôn xao.
“Thế mà cứ tưởng phải là một cái nhẫn với viên kim cương nặng mấy kara chứ?”
“Cô thì biết cái quái gì? Đây là loại ngọc trai đen tự nhiên ở dưới đáy biển Nhật Bản, chẳng rẻ hơn kim cương đâu!”
Hứa Trác Nghiên đón lấy một chiếc nhẫn khác từ tay phù dâu. Lúc này vẻ mặt của Lâm Khởi Phàm đang ngây ra, hình như có hơi bất ngờ, cũng có hơi do dự, anh đưa tay ra, Hứa Trác Nghiên nhìn anh, khẽ nhắc nhở: “Tay trái!”
“Hả?”, Lâm Khởi Phàm không nghe rõ.
“Tay trái, đưa tay t