Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1414 lượt.

Tiền là cái gì? Là vật lưu thông. Ai dám khẳng định tiền trong ví anh hôm nay vĩnh viễn là của anh. Chỉ có điều tiền ít hay nhiều có thể chứng minh được rằng trước đó anh đã nỗ lực và thành công như thế nào. Phụ nữ nhìn tiền, thực tế là để đánh giá năng lực sinh tồn của đàn ông trong cái xã hội này. Chúng tôi cũng có chân có tay, đâu phải là khuyết tật mà cần có người nuôi dưỡng?”
Có thể Trần Hiểu Dĩnh vì quá kích động nên cô nói hơi to, rất nhiều người đã nghe thấy những điều cô nói, đặc biệt là những cô gái ăn mặc chải chuốt có mặt ở đó, bọn họ đều thi nhau vỗ tay, cổ vũ cho những gì Trần Hiểu Dĩnh đã nói. Mễ Phi Phi liền ôm chầm lấy Trần Hiểu Dĩnh, thích thú nói: “Cưng à, cưng thật là xuất sắc đấy!”, khiến cho đám đàn ông chỉ biết trố mắt nhìn nhau.
Tiếp theo đó lại là một lượt thay đổi vị trí nữa.
Những người về sau, người thì trầm tính, người thì lắm mồm, nhưng Trần Hiểu Dĩnh đã không còn cảm thấy bó buộc, căng thẳng nữa. Thực ra những cuộc xem mắt như thế này, ai cũng ôm hi vọng có một cuộc gặp gỡ tình cờ đầy lãng mạn, tìm được nửa kia của mình, nhưng nếu để cho tâm trạng thoải mái, chỉ coi là đi làm quen, không nôn nóng muốn xác lập quan hệ yêu đương với người ta, vậy thì cảm giác sẽ dễ chịu hơn nhiều, và có lẽ thu hoạch cũng sẽ nhiều hơn. Bởi vì ngoài “Tình yêu” ra, còn có cái gọi là “Tình bạn”, “quan hệ làm ăn” ….






Những chuyện vụn vặt
Tại Đông Phương Hoa Viên, khu Hoa Kiều.
Hứa Trác Nghiên đang ở trong bếp, đeo một đôi găng tay cao su dài, rửa núi bát đũa bẩn. Cô rửa rất cẩn thận. Cô rất thích cái cảm giác xối nước vào những chiếc bát, đĩa dính đầy bọt, nhìn ngắm chúng sáng bóng lên dưới làn nước. Nhưng đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau lưng cô: “Ôi trời ơi Tiểu Hứa, con rửa bát cái kiểu gì thế hả? Rửa như thế chỉ tốn nước thôi! Đúng là lãng phí quá mà!”. Nói rồi, người đó liền xách một chậu nước đến bên cạnh cô, sau đó lấy thêm một cái chậu nữa: “Hứng một chậu nước là rửa sạch hết đống bát này rồi!”
Không cần ngoảnh đầu lại Hứa Trác Nghiên cũng biết đó là mẹ chồng.
Bà đã gần bảy mươi, đến từ một vùng quê, quê ở Phúc Kiến. Hứa Trác Nghiên sớm biết mẹ chồng rất khó chiều, mà mẹ chồng đến từ nông thôn lại càng khó chiều hơn.
Còn nhớ lúc đó Hứa Trác Nghiên đã cãi lại một câu: “Con trai mẹ mặc dù có tiền nhưng con chưa bao giờ tiêu một xu nào của anh ta, chỉ có hai mươi sáu đồng lệ phí làm đăng ký kết hôn là anh ta bỏ ra mà thôi!”
Nhưng thật không ngờ, mẹ chồng cô hơi ngây người rồi nổi đóa ngay tắp lự: “Thế tiền của cô đâu? Tiền của cô cũng là của con trai tôi, cô cũng không được phép muốn tiêu thế nào thì tiêu. Nhớ hồi đó nó lên huyện học trung học, tôi còn phải kiếm tiền nuôi ông ấy. Đàn bà chúng tôi ở nơi ấy là như thế đấy. Đàn bà phải biết vun vén gia đình, chứ không phải phá hoại gia đình như cô”.
Hứa Trác Nghiên nghe thấy thật chói tai, đang định cãi lại thì bị Lâm Khởi Phàm kéo vào trong phòng.
Lâm Khởi Phàm nhìn Hứa Trác Nghiên ấm ức, đành nói: “Tình cảnh gia đình anh thế nào anh chưa từng nói cho em biết. Bố mẹ anh được hứa gả cho nhau từ nhỏ, nhà bố anh có nhiều anh chị em, nghèo lắm, vì vậy bố anh gần như lớn lên trong nhà mẹ anh. Về sau tiền học phí của bố cũng là tiền mẹ kiếm được. Em không biết đâu, phụ nữ ở chỗ anh rất chịu thương chịu khó, nuôi chồng nuôi con dựa vào đôi bàn tay của mình. Có rất nhiều trường hợp đàn bà nuôi đàn ông, cho nên....”
“Cho nên mẹ anh nghĩ rằng, tôi chắc chắn là loại đàn bà nhắm vào tiền của anh, tham anh giàu có, vì vậy nên mới coi thường tôi. Cho dù tôi có tiêu tiền của anh hay không cũng như vậy! Đúng không hả?”, Hứa Trác Nghiên cãi lại.
Lâm Khởi Phàm kéo cô lại, hôn lên má cô: “Thôi được rồi, em cũng thật là, chẳng biết đùa gì cả, cũng chẳng biết nịnh nọt, cứ đi ra đi vào như người dưng nước lã. Mẹ anh vì muốn gần gũi với em, muốn nói chuyện với em, nhưng cái bộ dạng lạnh như băng của em khiến người ta thấy xa cách. Chẳng lẽ em còn muốn mẹ anh dán mặt vào cái mông lạnh toát của em à?”
Hứa Trác Nghiên đẩy anh ta ra: “Mông của ai nóng hả? Cho dù anh không có kiến thức về y học, chẳng lẽ anh sờ mông của nhiều người đến thế hay sao, vậy anh nói cho tôi biết mông của ai thì nóng? Tôi cũng chẳng để ai dán mặt vào tôi cả, nếu nhìn tôi chướng mắt thì tôi chuyển về nhà tôi ở!”
Lâm Khởi Phàm cười ha hả, chống tay lên giường, nghiêng đầu nhìn Hứa Trác Nghiên: “Tốt lắm, có tiến bộ! Giờ còn biết đùa nữa cơ đấy!”
“Lâm Khởi Phàm, tôi nói cho anh biết, chúng ta đang trong thời kỳ thích ứng, sau này thế nào chẳng ai biết được. Người khác nghĩ gì tôi mặc kệ, thế nên cũng đừng đòi hỏi tôi quá nhiều!”. Hứa Trác Nghiên càng nói càng tức, bản thân mình đúng là mù mắt nên mới lâm vào bước đường này.
“Sao lại yêu cầu cao với em?”
Qua Lâm Khởi Phàm, Hứa Trác Nghiên giờ mới hiểu rõ về đàn ông. Cho dù anh ta ở bên ngoài oai phong lẫm liệt, đạo mạo như thế nào, cứ về đến nhà là anh ta trở thành một con người khác. Lấy chính Lâm Khởi Phàm ra làm