Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.
húc, không thích cô dày vò mình như thế, chỉ muốn vùi đầu vào ngủ thôi. Nhưng cô rất cố chấp, không chỉ bắt anh ngâm chân mà còn xoa bóp cho anh. Tay cô rất khỏe, nhưng sức bóp rất vừa phải, rất dễ chịu. Thỉnh thoảng cô còn cắt móng chân cho anh. Anh lúc nào cũng quên cắt móng chân cho mình, thậm chí có lúc móng chân còn găm vào thịt. Những lúc ấy cô thường dùng một cái kéo nhỏ cắt tỉa thật cẩn thận. Một lần bất cẩn cắt vào thịt làm anh vô cùng khó chịu, cô vội vàng ôm chân anh thổi lấy thổi để. Lúc đó anh chẳng mấy để tâm, giờ nhớ lại cảnh tượng ấy mới thấy nó thật đẹp, thật khó quên.
Vệ sinh sạch sẽ toàn thân xong cô mới cho anh đi ngủ. Để anh yên tâm ngủ, cô không bao giờ trở mình, cho dù nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, cô cũng đi chân trần, bởi vì cô sợ đi dép lê sẽ phát ra tiếng loẹt quẹt trên đất khiến anh thức giấc. Mà đêm nào, trên đầu giường cũng có đặt sẵn một cốc nước ấm.
Tư duy của anh dường như đang ngừng trệ mãi mãi, dừng lại trên cốc nước ấm đó.
Tưởng rằng chỉ là một chi tiết nho nhỏ nhưng lại thể hiện toàn bộ tâm tư, tình ý của cô.
Lâm Khởi Phàm đập nhẹ vào đầu, gần đây không biết vì sao mà lúc nào anh cũng nhớ đến cô. Anh dập tắt điếu thuốc trên tay, ngẩng đầu lên thấy Hứa Trác Nghiên đang mặc đồ ngủ, đứng đó như một bóng ma.
Anh không biết nên giải thích với cô như thế nào, một mình nửa đêm không ngủ mà chạy tới thư phòng ngồi ngẩn ngơ, thế nên đành cười giả lả: “Anh muốn hút thuốc nhưng lại sợ làm em thức!”
Hứa Trác Nghiên không cười: “Tôi biết, anh có tâm sự, tôi không để tâm đâu. Anh từng nói, chúng ta ai cũng có quá khứ, cũng có tâm sự, tôi sẽ không đặt chân vào khu vực cấm đó dù chỉ một bước!”, nói rồi cô xoay người đi ra, nhẹ nhàng khép cửa lại. Đôi dép lê xinh xắn phát ra tiếng động loẹt quẹt trên sàn nhà.
Mặc dù so với tiếng gót giày da gõ trên nền nhà vào ban ngày, tiếng động này đã nhỏ hơn nhiều, nhưng với Lâm Khởi Phàm, anh vẫn cảm thấy khó chịu.
Lâm Khởi Phàm đứng dậy, trở về phòng ngủ, nhìn Hứa Trác Nghiêm cuộn tròn trong chăn, liền nói: “Vốn dĩ bố mẹ chỉ định qua đây thăm chúng ta, đi loanh quanh thăm thú rồi về quê thôi, nhưng giờ em dâu có em bé, vì vậy chắc sẽ ở lại đây một thời gian. Đợi qua ba tháng cho ổn định rồi mới về. Thời gian này em phải biểu hiện cho tốt đấy!”
Cô không nói năng gì, nhưng anh biết cô đã nghe thấy, vì vậy anh liền lên giường, nhắm mắt vào.
Hứa Trác Nghiên lại không ngủ được.
Hôn nhân, đây chính là cuộc hôn nhân của cô sao?
Ra vào chạm mặt
Hứa Trác Nghiên thay đổi đối sách, chuyển từ âm thầm ứng phó thành né tránh đối đầu. Hết giờ làm, cô không về nhà ngay mà một mình đi ăn lẩu ở cửa hàng ăn ngay dưới văn phòng.
Cô thích ăn lẩu, bởi vì có cảm giác như mình vẫn đang ở Bắc Kinh chứ không phải Thâm Quyến xa lạ. Hôm qua cô gọi điện cho bố mẹ, nhưng vẫn chưa dám nói chuyện của mình với Lâm Khởi Phàm.
Mẹ hỏi có phải cô có bạn trai rồi hay không, bởi vì điện thoại toàn không mở, mấy lần gọi mà không gặp.
Đương nhiên cô nói là không có chuyện ấy. Cô không muốn nói chuyện này với gia đình, vụ kết hôn chớp nhoáng này đối với cô mà nói, nhân tố ngẫu nhiên quá lớn, tự nhiên cảm giác không ổn định, không biết chừng ly hôn trong nay mai. Vì vậy cô không nói. Điều quan trọng là, cô không biết chị họ và Phan Hạo Nho sau khi biết tin này sẽ phản ứng ra sao? Có thể anh sẽ thở phào như trút được gánh nặng? Hay là có một chút xíu nuối tiếc?
Hứa Trác Nghiên xuống lầu, đi thẳng vào nhà bếp.
Quả nhiên có ai đó đã tắt nước nóng.
Hứa Trác Nghiên hừ giọng, bật công tắc nước nóng lên, sau đó chạy lạch bạch lên phòng, tiếng động rất lớn, những người ở trong phòng dưới tầng đều có thể nghe thấy. Sau đó cô về phòng ngủ, đi vào nhà vệ sinh, mở vòi nước cho nước nóng chảy ra, nhưng không cởi quần áo để tắm mà nhón chân đi ra ngoài, đứng ở hành lang tầng hai lặng lẽ nhìn xuống dưới.
Quả nhiên chưa đầy hai phút, cái bóng mẹ chồng cô xuất hiện ở trong bếp. Cô lao xuống tầng, vừa đúng lúc bắt gặp mẹ chồng tắt nước nóng.
“Mẹ làm cái gì thế?”, Hứa Trác Nghiên lên tiếng chất vấn.
“Chẳng làm gì cả”. Bà ta còn già mồm, với tay lấy cái giẻ lau bàn, chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn Hứa Trác Nghiên. Máu nóng bốc lên đầu, cô chất vấn: “Không làm gì, thế sao mẹ lại tắt nước nóng? Con đang tắm cơ mà?”
“Làm sao tôi biết chị đang tắm?”, bà ta còn cứng miệng cãi.
“Ban nãy mẹ đã tắt một lần rồi, lần đầu nói không biết còn có lý, con vừa mới xuống bật, tiếng động lớn như thế, chẳng lẽ mẹ không biết? Lần thứ hai lại tắt rõ ràng là cố ý!”. Hứa Trác Nghiên nâng cao âm lượng: “Con đi tắm có ảnh hưởng gì đến mẹ, sao mẹ cứ phải làm khó cho con thế?”
Bà ta ném cái giẻ lau xuống bàn: “Ngày nào cũng tắm, có lúc còn tắm đến hai lần, nửa đêm cũng tắm, nước chảy cứ ào ào, tôi nghe mà xót hết cả ruột!”
“Thâm Quyến nóng nực, ẩm thấp, ngày nào cũng tắm là chuyện bình thường, không chỉ là chuyện vệ sinh cá nhân mà nó còn là sự tôn trọng với các đồng nghiệp khác trong công