Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341377
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.
ví dụ, ở công ty, anh ta nói một là không có hai, một “bạo chúa” ; nhưng lúc ở nhà, đặc biệt là lúc ở trước bố mẹ và em trai, anh ta chẳng khác gì một A Đẩu [1'>, chẳng có chút đàn ông nào hết. Hứa Trác Nghiên lúc này mới biết, ai cũng bảo đàn bà trang điểm xong trở nên khác hẳn, thực ra đàn ông lúc ở nhà và lúc ở ngoài mới là thay đổi đến chóng mặt.
[1'> Đứa con trai nhu nhược, yếu đuối, vô dụng của Lưu Bị trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.
“Thôi bỏ đi, tôi cũng chẳng muốn nói cụ thể ra làm gì, tôi chỉ hy vọng từ nay về sau, cho dù tôi làm chuyện gì cũng đừng bới móc, soi mói này nọ lúc tôi đã làm xong. Ai có yêu cầu gì thì cứ đưa ra từ trước đi, tốt nhất là viết ra giấy ấy, có đưa ra ba trăm phép tắc của nhà họ Lâm các anh tôi cũng không có ý kiến, tôi sẽ làm theo đúng yêu cầu, như thế tôi còn được tiếng là chịu khó học hỏi. Giờ thì sao, tôi làm cái gì bà ấy cũng cằn nhằn. Mà cùng một sự việc, nói hết rồi thì thôi, để tôi sửa chẳng phải xong hay sao? Thế mà bà ấy lại đi nói với em dâu anh, nói với bố anh, em trai anh, với anh, thậm chí là cháu anh, ai cũng phải trình bày một lượt, bà ấy không thấy mệt à? Giờ tôi có cảm giác, sống ở đây tôi cứ như cái bia đứng trước mặt cả nhà anh, cho người nhà các anh thoải mái bình luận vậy”.
Lâm Khởi Phàm vẫy tay với Hứa Trác Nghiên: “Qua đây!”
“Làm gì?”, Hứa Trác Nghiên hậm hực đáp.
“Cứ qua đây, hay là để anh qua bế em hả?”, Lâm Khởi Phàm cười tinh quái.
Hứa Trác Nghiên trừng mắt nhìn anh ta rồi ngồi xuống bên giường.
Lâm Khởi Phàm vòng tay ôm lấy cô rồi đè cô xuống.
Hứa Trác Nghiên nhìn anh: “Anh chú ý một chút, mẹ anh hôm qua nói phải ngâm rượu thuốc cho anh uống, bởi vì chuyện này mà giáo huấn tôi suốt cả buổi, nói cái gì không được bám chặt lấy anh, giờ tuổi tác anh lớn rồi, không được như trước, cái gì mà chuyện ấy chẳng khác gì con dao hai lưỡi rồi cái gì cái gì ấy! Cứ như thể tôi làm gì anh không bằng!”
“Em không làm gì anh cả!”. Lâm Khởi Phàm lấy tay cởi áo cô ra, hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp: “Nếu như em ngoan ngoãn một chút, chủ động một chút, đương nhiên anh đỡ mệt hơn rồi!”
Hứa Trác Nghiên hất tay anh ra: “Vậy thì đừng làm, đỡ mệt!”
Lâm Khởi Phàm bật cười: “Thế làm sao được?”
Ngủ đến nửa đêm tỉnh đậy, Hứa Trác Nghiên xoay người, đột nhiên thấy bên cạnh mình trống không, lắng tai nghe, trong nhà vệ sinh không có tiếng động gì, cô bèn ngồi dậy, phát hiện Lâm Khởi Phàm không có ở trong phòng. Cô đẩy cửa, nhìn quanh một vòng, xung quanh tối om, dường như có một tia sáng lọt ra từ phòng đọc sách. Hứa Trác Nghiên liền lặng lẽ đi về phía đó.
Quả nhiên, nhìn thấy Lâm Khởi Phàm đang ngồi một mình trong đám khói thuốc nghi ngút, cái gạt tàn trước mặt đã chất đầy đầu mẩu tàn thuốc.
Khuôn mặt trầm ngâm, bởi vì anh không vui.
Tại sao anh lại không vui, bởi vì Hứa Trác Nghiên trong lúc ngủ say đã lại lần nữa gọi ra cái tên ấy, chính là cái tên của một người đàn ông. Lần đầu là trong cái đêm ở khu nghỉ dưỡng đó, cô say rượu và liên tục gọi cái tên ấy. Hôm đó, anh có thể bỏ qua, bởi vì cô say, cũng bởi vì bản thân anh không kiềm chế được dục vọng chiếm đoạt cô. Cô đã gọi cái tên ấy trong tình trạng vô cùng hỗn loạn, điều này cũng chẳng phải chuyện kì lạ. Nhưng đêm hôm ấy, nỗi vui mừng chiếm đoạt được cô đã làm nhòa đi sự không vui khi nghe thấy cô gọi ra cái tên đó.
Nhưng hiện giờ, kết hôn đã hai tháng, đã trải qua không biết bao nhiêu đêm nồng nàn, vậy mà trong mỗi giấc ngủ say, cô vẫn gọi cái tên ấy. Tâm trạng anh lúc này không chỉ đơn giản là để bụng. Vì vậy anh không ngủ nổi, đầu tiên là ngồi một mình trên ghế sô pha, sau đó đột nhiên có một tiếng quát vang lên khiến chính anh giật mình.
“Đồ khốn kiếp!”, tiếng mắng chửi ấy phát ra từ người đang nằm say ngủ trên giường.
Lâm Khởi Phàm đứng dậy, nhìn chằm chằm khuôn mặt đang say ngủ ấy. Khuôn mặt hồng hào tự nhiên hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo càng trở nên quyến rũ, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, “đồ khốn kiếp” mà Lâm Khởi Phàm nghe được từ miệng cô khiến cho anh tự hỏi, “đồ khốn kiếp” ấy là ai? Là bố mẹ mình, là mình? Thế nên anh không thể tiếp tục ở lại trong căn phòng này nữa.
Anh sợ mình không kiềm chế được cảm xúc sẽ lôi cổ cô đang mơ màng trong giấc ngủ ấy dậy, hỏi cho ra lẽ hoặc đè chặt mông cô xuống mà đánh cho hả giận.
Anh cũng sợ, sợ nghe thấy những gì mình không muốn nghe, thế nên mới đi ra thư phòng ngồi.
Ngồi ở đây, một mình nghĩ đến những năm tháng xưa, ở trong một căn hộ chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, một kẻ quay về nhà trong cơn say là anh vừa vào cửa đã nhận được vòng tay ấm áp và ánh mắt dịu dàng của vợ cũ. Trong ánh mắt ấy có sự oán giận, có sự lo lắng nhưng không hề có chút ấm ức và tức tối nào, cô sẽ cẩn thận dìu anh vào trong phòng ngủ, sau đó bê một chậu nước ấm, nhúng khăn vào chậu nước, vắt kiệt rồi đắp lên trán anh, sau đó lau sạch mặt, cổ cho anh, giúp anh cởi cúc áo, lau người và mặc quần áo ngủ vào cho anh. Sau đó cô lại dìu anh ngồi dậy, pha nước ấm cho anh ngâm chân.
Còn nhớ lúc ấy, bản thân anh thường cảm thấy cô thật phiền p