Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1413 lượt.
ty. Con không phải là người ở nhà nội trợ, nếu con không phải đi làm, cả tháng không tắm cũng chẳng sao!”, Hứa Trác Nghiên tức phát điên lên. Trong mắt của cô, bà già này thật là nham hiểm, bà ta thậm chí còn để ý đến chuyện cô tắm vào ban đêm. Đúng thế, có những lúc làm chuyện đó với Lâm Khởi Phàm xong, cô lại muốn tắm, dường như chỉ khi thân thể sạch sẽ cô mới có thể ngủ được.
“Tiểu Hứa, chị nói thế là không đúng rồi, mẹ cũng là vì muốn tốt cho chúng ta thôi. Anh cả kiếm nhiều tiền, điều kiện của anh chị tốt, cuộc sống khá giả, nhưng con người phải biết đề phòng lúc bất trắc, em thấy chị cũng không biết cách sống đâu!”, em dâu Lâm Khởi Phàm là Tiểu Thôi lên tiếng.
Nghe nói Tiểu Thôi vốn là nhân viên công ty Lâm Khởi Phàm, về sau gả cho em trai anh ta, hai người đều không đi làm, hàng tháng sống nhờ vào khoản chu cấp của Lâm Khởi Phàm. Vốn là một cô gái Đông Bắc đến Thâm Quyến làm thuê, chớp mắt biến thành em dâu của ông chủ, khỏi nói cũng biết oai đến nhường nào, thế nên có hơi kênh kiệu, đắc chí. Hơn nữa bởi vì cô ta sinh ra đứa cháu duy nhất cho nhà họ Lâm, giờ lại đang có bầu nên càng được thể lên mặt.
Hứa Trác Nghiên trừng mắt nhìn người phụ nữ lớn hơn mình tám tuổi này: “Cô gọi ai là Tiểu Hứa thế hả? Cô là ai? Chị dâu à? Cô có hiểu phép tắc không hả?”
Tiểu Thôi tức khí định phản bác nhưng phản ứng không đủ nhanh, nhất thời chưa cãi được. Dừng lại một lát, cô lại nói tiếp: “Nếu luận về phép tắc, tôi phải gọi chị là chị dâu, nhưng sao tôi chưa từng nghe thấy chị gọi mẹ một tiếng nhỉ?”. Cuối cùng thì cô ta cũng lấy lại được thể diện, khiến cho Hứa Trác Nghiên nghẹn họng. Cô ta vui lắm, thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Trác Nghiên nghe thấy câu ấy liền ngây ra, gật đầu nói: “Đúng!”, nói rồi cô quay người, nói với mẹ chồng: “Mẹ, mẹ là mẹ của Lâm Khởi Phàm, là bề trên của chúng con, con tôn trọng mẹ. Nhưng cách sống của mọi người khác nhau, không có gì là đúng sai, nên hay không nên cả, chúng ta đừng ai can thiệp vào cuộc sống của ai, như thế có được không ạ?”, nói rồi cô quay người đi thẳng lên lầu.
Vừa vào đến cửa, cảnh tượng trước mắt, có đánh chết cô cũng không thể tưởng tượng được.
Con trai của Tiểu Thôi là Triệu Long, bảy tuổi, đang nhảy tưng tưng trên giường của cô, cứ như thể đây không phải là cái giường để ngủ mà là một cái cầu nhún ngoài công viên. Thằng bé vô tư nhảy tưng tưng trên giường, nhưng điều quan trọng là chân nó vẫn còn đi giày.
Hứa Trác Nghiên kinh ngạc, vội vàng nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh. Nó chỉ là trẻ con, thế nên cô bình tĩnh nói: “Tiểu Long, cháu xuống đi!”
Nhưng Triệu Long dường như không nghe thấy gì, hoặc cũng có thể cố tình không nghe lời cô, vẫn tiếp tục nhảy nhót, hơn nữa còn giẫm đạp lên gối của cô.
Hứa Trác Nghiên không thể nhịn nổi nữa, bởi vì đây không phải là trẻ con ham nghịch, rõ ràng là nó đang cố ý: “Cháu có xuống không thì bảo?”, cô đến bên giường.
“Không xuống!”, Triệu Long hét to.
Hứa Trác Nghiên chẳng buồn nghĩ ngợi mà kéo ngay nó xuống, vốn dĩ chẳng có chuyện gì, nhưng thằng bé ấy liền ngồi lăn ra đất ăn vạ.
Tiếng khóc của nó đã thành công trong việc “Triệu tập” cả nhà đến phòng ngủ của cô, đương nhiên cũng bao gồm cả Lâm Khởi Phàm đang trốn trong thư phòng. Anh không nói gì, chỉ đến bên cạnh ôm Triệu Long: “Sao thế cưng?”
“Bác ơi, bác ấy xấu lắm, toàn cãi nhau với bà nội, cãi nhau với mẹ cháu, còn đánh cháu!”. Triệu Long ấm ức nói, gục mặt vào lòng Lâm Khởi Phàm, nước mắt trào ra rất điêu luyện, còn cả ông bố chồng coi cháu như hoàng đế và ông em chồng chăm ăn lười làm lúc này đều im lặng không lên tiếng, ai nấy đều dồn ánh mắt về phía Lâm Khởi Phàm.
Lâm Khởi Phàm cười: “Bác ấy là ai?”
Triệu Long vừa nấc vừa nhìn Hứa Trác Nghiên, không nói năng gì.
Lâm Khởi Phàm vỗ mông Triệu Long: “Thôi được rồi, bác gái chỉ đùa với cháu thôi. Đi nào, về phòng xem đĩa đi, bác mua cho cháu rất nhiều đĩa hoạt hình nhé, cháu đã xem hết chưa?”
“Chưa ạ!”, Triệu Long lí nhí đáp.
Lâm Khởi Phàm dắt thằng bé đi, những người khác cũng tự nhiên giải tán.
Hứa Trác Nghiên đứng im bất động. Cô là ai, là vợ của ai? Là chị dâu của ai? Là bác của ai? Còn anh ta là ai? Dựa vào đâu mà buộc lên người cô một đống những mối quan hệ phức tạp và rắc rối này, để rồi bỏ mặc cô không đoái hoài, để mình cô đối phó, chỉ huy chiến trận. Ba tháng, mới qua được có một nửa. Mà ba tháng sau, có thật là họ sẽ đi không? Cô chợt nhớ đến cuốn tiểu thuyết “Thời đại kết hôn mới”, đa số mọi người đọc xong đều đồng tình với Hà Kiến Quốc, cho rằng Cố Tiểu Tây cư xử không tốt, không đủ nhiệt tình, chu đáo với họ hàng thân thích ở nông thôn nhà chồng, thiếu tinh thần cống hiến. Nhưng Hứa Trác Nghiên lại nghĩ, Cố Tiểu Tây thật sự quá vĩ đại, có thể vác cái bụng to vượt mặt về quê chồng đón Tết vào đúng tháng Chạp lạnh lẽo, rửa nồi niêu, bát đũa bằng nước lạnh như đá, hầu hạ cơm nước cho cả nhà chồng, có thể sẵn sàng bỏ dở công việc chỉ vì cái xe của một người họ hàng xa bắn đại bác cũng không tới của chồng bị giữ ở Bắc Kinh, thế là vội vàng lôi kéo quan hệ, bỏ tiề