Gặp Anh Là Điều Bất Ngờ Tuyệt Vời
Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341300
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1300 lượt.
lựa chọn cơ mà. Cô nhìn cô đi, chuyên ngành ngoại ngữ, có thể đi dịch bản thảo cho các nhà xuất bản, cũng rất tự do, hơn nữa điều kiện của cô cũng tương đối phù hợp, hoặc đi làm MC cho các hoạt động giải trí…Những công việc ấy đều rất tốt, tóm lại, nghề bán hàng không phù hợp với cô đâu!”
Đỗ Giang nói rất lưu loát, nghe có vẻ rất khách quan, dường như đang khuyên nhủ bạn bè của mình vậy. Trình Mộng Vân nghe thấy thế thì rất hài lòng, vì vậy nụ cười trên môi càng thêm tươi rói: “Anh nghĩ cho tôi nhiều thế cơ à, nhưng hình như chúng ta không thân nhau cho lắm? Còn chưa đến lượt anh được quyết định thay cho tôi đâu!”
Nhìn thấy Trần Hiểu Dĩnh đang ngồi ngây ra trước màn hình máy tính, Mễ Phi Phi chợt động lòng trắc ẩn, cô gái đáng thương, làm sao đây? Dưới gầm trời này, những gã đàn ông không để ý đến dung mạo của phụ nữ e còn quý hơn cả kim cương, có đi tìm cũng chẳng khác gì mò kim đáy bể. Khi nào thì Trần Hiểu Dĩnh mới tìm được tình yêu đây?
Mễ Phi Phi có chút không đành, đến bên cạnh vỗ vai Trần Hiểu Dĩnh: “Đi thôi hết giờ làm rồi, còn ngồi ngây ra đó làm gì?”
Lúc này Trần Hiểu Dĩnh mới giật mình bừng tỉnh, cô đưa mắt nhìn khắp văn phòng, ngoài Liêu Vĩnh Hồng và Hứa Trác Nghiên ra, mọi người đều đã về hết rồi. Những người đã lấy chồng như chị Hồ kế toán phải về nhà chăm chồng chăm con, còn những người chưa lấy chồng như Trương Mạn… đương nhiên cũng vội về để đi hẹn hò, còn bản thân mình thì sao?
Haizz… một tiếng thở dài. Cô thu dọn đồ đạc, đưa mắt nhìn Mễ Phi Phi, quan sát khuôn mặt trang điểm xinh đẹp của cô ấy, trong lòng chợt run lên, hỏi: “Cô không về à?”
“Tôi đợi cô!”. Mễ Phi Phi cũng thấy hơi hồi hộp, không biết suy đoán của mình có chính xác không, vì thế cô rất muốn có người đi cùng, như thế sẽ đỡ căng thẳng hơn. Nghĩ vậy, Mễ Phi Phi liền kéo Trần Hiểu Dĩnh về: “Đi thôi!”
Hai người dắt tay nhau đi ra khỏi văn phòng. Xuống đến bên dưới, Mễ Phi Phi đột nhiên dừng bước.
“Làm gì thế?”, Trần Hiểu Dĩnh ngạc nhiên hỏi.
Mễ Phi Phi đưa mắt nhìn quanh, thấy có một chiếc xe đang đậu ở bãi đỗ xe. Quả nhiên là một chiếc Hummer màu đen. Cô gần như phấn khích đến mức muốn hét lên, vội vàng kéo tay Trần Hiểu Dĩnh: “Hiểu Dĩnh, cô bẹo tôi một cái đi, bẹo tôi một cái đi!” Suy đoán của mình chính xác, Mễ Phi Phi vui như trúng xổ số năm trăm vạn, cảm giác phấn khích đến mức không thể diễn đạt bằng lời, chỉ thấy đầu óc váng vất.
“Cái gì? Để làm gì, cô điên à?”, Trần Hiểu Dĩnh ngơ ngác. Một cái bóng cao lớn xuất hiện trước mặt họ: “Nhận được hoa chưa?”
“Hoa?”. Trần Hiểu Dĩnh ngây người, ngoảnh lại nhìn người hỏi, cô sửng người.
“Nhận được rồi, một bó rất to! Cám ơn anh!”. Khuôn mặt Mễ Phi Phi ánh lên niềm vui, nụ cười càng rạng rỡ và ngọt ngào.
Anh ta, là người tặng hoa lúc trưa, là người lái chiếc xe Hummer, cũng là anh béo bị Mễ Phi Phi tra hỏi trong chương trình “Tri thức tám phút xem mặt” lần trước. Lúc này anh ta đang mỉm cười, dịu dàng nhìn cô hoặc cô ấy, trong măt ánh lên sự kì vọng.
Mễ Phi Phi rất vui, một người luôn cởi mở như Mễ Phi Phi giờ cũng trở nên bẽn lẽn, do dự hồi lâu mới hỏi: “Sao anh biết địa chỉ của em?”
Anh lướt mắt nhìn Mễ Phi Phi: “Lần trước cô tuyên bố rất to mà, thính giác của tôi đâu có vấn đề gì, trí nhớ cũng tàm tạm, vì vậy đương nhiên là tôi biết rồi!”
Một người đàn ông kiêu ngạo, Mễ Phi Phi nghĩ.
“Đi thôi, tìm chỗ nào ngồi một lát, tôi mời cô dùng cơm!”, anh béo nói.
Nhưng ánh mắt của anh ta từ đầu đến cuối đều hướng về phía Trần Hiểu Dĩnh. Mễ Phi Phi có hơi ngạc nhiên, tuy nhiên ngay sau đó lập tức như hiểu ra. Anh ta ngại không dám nhìn thẳng vào mình, đúng là một anh chàng e thẹn.
“OK!”. Mễ Phi Phi vui vẻ nhận lời, cô không cần thiết phải làm bộ làm tịch. Cô kéo tay Trần Hiểu Dĩnh: “Đi thôi, chúng ta cùng đi!”
Trần Hiểu Dĩnh khẽ đẩy cô ra: “Hai người đi đi, tôi phải về nhà!”
Trong lòng Trần Hiểu Dĩnh cực kì hoang mang, cô sợ những tình huống như thế này, là hạnh phúc hay là trò đùa, cô không thể phân biệt được, chỉ muốn lập tức chạy thoát khỏi tầm mắt của hai người này.
Nhìn theo cái bóng của cô, anh béo đẹp trai trầm ngâm hồi lâu, Mễ Phi Phi vỗ vai anh: “Chúng ta đi đâu?”
Anh ta nhìn cô, dường như có hơi hiểu ra vấn đề, anh ta liền hỏi lại: “Hoa … cô nhận rồi à?”
“Nhận rồi!”, Mễ Phi Phi cười ngọt ngào.
“Cô đã đọc tấm thiệp bên trong chưa?”. Anh béo khẽ nhíu mày, dường như bị chuyện gì đó làm cho váng vất, tâm trạng rối loạn.
“Tấm thiệp nào? Em không nhìn thấy!”. Mễ Phi Phi chợt nhớ ra lúc mình đi lấy bình hoa về, thấy Trần Hiểu Dĩnh đang nhét một viên giấy vào trong bọc hoa ném vào thùng rác, cô chợt sực tỉnh: “A, em nhớ ra rồi, lúc em đi tìm lọ hoa, Hiểu Dĩnh giúp em tháo giấy bọc hoa, có thể không để ý nên đã ném luôn cả cái thiệp ấy đi rồi!”
Vẻ mặt anh ta như đông cứng lại, là không vui, là trầm ngâm, hay là tâm trạng khác, Mễ Phi Phi liền lên tiếng an ủi: “Không sao, anh đừng trách Hiểu Dĩnh, cô ấy chưa từng được nhận hoa nên không để ý đến những chuyện nhỏ nhặt ấy cũng là điều dễ hiểu. Thôi bỏ đi, anh