Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341369
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1369 lượt.
thân, ép mình phải tập trung vào công việc căng thẳng, quên đi chuyện vừa rồi, không để nó có cơ hội làm ảnh hưởng đến bản thân.
Một giờ chiều, vừa mới bắt đầu vào làm tiếp.
Một đợt phỏng vấn mới lại bắt đầu. Lần này do một mình Đỗ Giang đích thân đảm nhiệm, bởi vì không phải tuyển người trên quy mô lớn, chỉ là điều chỉnh nhân viên của hai cửa hàng, thế nên công ty đã lựa chọn phương pháp phỏng vấn riêng từng người.
Hai người trước, một người có hơi cởi mở quá, thành ra có vẻ không thật, rõ ràng là không thích hợp với công việc hướng dẫn mua hàng, người kia thì trầm tĩnh quá, rụt rè đến mức nói chuyện không thôi cũng run rẩy, chắc chắn không có hi vọng, pass luôn. Trong vòng năm phút đã loại hai người, người thứ ba đang bước vào phòng họp…
Đỗ Giang ngẫng đầu lên nhìn, ánh mắt kinh ngạc.
Anh ngây người: “Cô, sao lại là cô? Tôi… tôi trả tiền cho cô rồi mà!”
Cô gái lấy từ trong cái túi Gucci của mình ra hai thứ rồi đặt xuống trước mặt anh.
Đây chính là cô gái giàu có mà Đỗ Giang trót đắc tội hôm trước. Hai món đồ mà cô ta đặt xuống trước mặt anh chính là chứng minh thư và thẻ ngân hàng của anh.
Đỗ Giang nghi hoặc nhìn cô ta: “Cô rút hai tháng lương của tôi, chắc là đủ rồi chứ!”
Cô gái kia cười: “Ừ, đúng thế, mỗi tháng rút ba nghìn, tổng cộng sáu nghìn, tôi rút rồi, vì vậy giờ tôi mang trả cái này lại cho anh!”
“Ờ!”. Đỗ Giang lúc này mới an tâm: “Cảm ơn cô, nếu không có chuyện gì khác, tôi tiễn cô ra ngoài, tôi đang phỏng vấn!”
“Tôi biết!”. Nụ cười trên môi cô ta thu lại: “Tôi hẹn một giờ rưỡi, xếp thứ ba, tôi tên Trình Mộng Vân”.
“Trình Mộng Vân?”. Đỗ Giang cúi đầu nhìn bản lý lịch trước mặt mình, đúng là cái tên này, măt anh nghệt ra: “Cô? Cô đến ứng tuyển ư? Cô có biết chúng tôi tuyển vào vị trí gì không hả?”
“Tôi biết chứ! Là nhân viên đứng bán hàng ở quầy mỹ phẩm tại khu thương mại!”, Trình Mộng Vân ngẩng mặt, bình thản nói.
Đỗ Giang ngẩn ra, đầu óc bỗng thấy rối bời, dường như cô ta đang nói thứ ngoại ngữ gì đó mà anh nghe chẳng hiểu gì hết: “Cô đừng đùa, cô lái xe đẹp mà lại đi làm nhân viên bán hàng đứng ở quầy ư? Thu nhập một tháng còn chẳng đủ cho cô thay một cái kính chắn gió ấy, thôi đừng đến đây làm loạn nữa!”
Không biết tại sao đứng trước mặt Trình Mộng Vân, Đỗ Giang lại cảm thấy bối rối, mặt mày căng thẳng, có thể là bởi vì cô ta đã nhìn thấy tình trạng thê thảm nhất của anh vào buổi chiều hôm ấy.
“Anh nói tới nói lui, lằng nhằng, rốt cuộc anh muốn thế nào? Là tôi không phù hợp với yêu cầu của các anh phải không? Tôi gửi hồ sơ qua mạng, nếu không đạt yêu cầu sao còn gọi tôi đến phỏng vấn? Trình độ văn hóa từ cấp ba trở lên, tôi là sinh viên chính quy, tốt nghiệp khoa ngoại ngữ của trường sư phạm, cao từ một mét sáu trở lên, tôi cao một mét sáu tám, tính cách cởi mở giỏi giao tiếp, cái này khỏi phải nói rồi, tôi có khả năng giao tiếp không tồi, chẳng phải anh đã vui vẻ trả tôi sáu nghìn rồi đấy thôi? À phải rồi, còn một điều nữa, ngoại hình ưa nhìn. Cái này tôi không cần nói, anh nói đi, ngoại hình tôi ra sao?”
Cô ta ngẩng đầu, ghé sát Đỗ Giang.
Đỗ Giang vội vàng lùi ra sau: “Không phải tôi bảo điều kiện của cô không phù hợp, là tôi nói điều kiện của cô quá tốt rôi!”
“Tôi còn nhớ trên thông báo tuyển dụng của các anh có một điều này: Ưu tiên những người có điều kiện tốt, vậy chắc tôi không thành vấn đề rồi, nếu không hoặc là quảng cáo của các anh là giả, hoặc là anh đang lấy chuyện công báo thù riêng, cố ý đánh trượt tôi. Ban nãy tôi đã nhìn thấy rồi, văn phòng lãnh đạo của các anh đều có người, nếu anh không đối xử công bằng với tôi, ra khỏi cái phòng này, tôi sẽ đến gặp tổng giám đốc của các anh nói chuỵên ngay lập tức!”
Đỗ Giang nghe cô ta nói vậy chỉ biết vò đầu bứt tai. Bản thân anh phải sống nhờ vào bánh mì và mì ăn liền suốt hai tháng nay, khó khăn lắm mới giải quyết xong hậu quả của một hòn sỏi gây ra, giờ chưa kịp thở ra hơi đã thấy oan gia tìm đến cửa rồi.
Đúng lúc ấy thì Hứa Trác Nghiên đi qua phòng họp, gõ vào cửa kính, ra hiệu bảo Đỗ Giang ra ngoài.
Đỗ Giang đóng cửa lại, nói: “Phó tổng giám đốc…”
“Cô gái này cũng không tồi, cho đến làm ở cửa hàng Thế Mậu, giám đốc Bạch của cửa hàng đấy rất kén chọn, tôi nghĩ cô ta ổn đấy!”, Hứa Trác Nghiên nhìn Trình Mộng Vân qua cửa kính, Trình Mộng Vân đứng dậy, cúi đầu chào cô rồi nở nụ cười ngọt ngào, dáng vẻ rất hoạt bát nhanh nhẹn.
Đỗ Giang vì có chút khó xử nên ấp úng mãi không nói lên lời, cuối cùng đành phải thôi không nói thêm gì, chỉ gật đầu rồi đi vào phòng.
Đỗ Giang nói với Trình Mộng Vân: “Tại sao cô lại ứng tuyển vào vị trí này?”
Trình Mộng Vân: “Chẳng tại sao cả, nói chung ở nhà nhàn rỗi quá nên chán, lại không muốn làm việc gì vất vả. Cái nghề bán hàng mỹ phẩm này, không đòi hỏi kĩ thuật hay trình độ cao gì, hàng ngày làm sáu tiếng cũng không ảnh hưởng gì đến tôi, rất tốt mà!”
Đỗ Giang cười: “Thưa đại tiểu thư, nếu cô muốn tìm một nghề tự do làm để giết thời gian thì có biết bao nhiêu là