Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.

ẽ vui đùa rất vui vẻ, nhưng giờ tôi muốn tìm vợ, muốn xây dựng gia đình, sống qua ngày, vì vậy tôi chọn cô ấy. Lương thiện, thông minh, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của tôi”.
Nói rồi Trình Kiến Công đứng dậy, đi ra chỗ đỗ xe.
“Đợi đã!”. Mễ Phi Phi lấy một tấm danh thiếp từ trong túi ra, đó là của cô ấy, sau đó lấy bút vẽ lông mày ra viết viết cái gì đó lên tấm danh thiếp, sau đó đưa cho Trình Kiến Công: “Đây là số điện thoại của cô ấy, Hiểu Dĩnh rất lương thiện, tôi có thua cô ấy cũng tâm phục khẩu phục. Chỉ có điều, nếu anh không tán được cô ấy, có thể quay lại tìm tôi, tôi vẫn rất thích anh!”, nói rồi cô liền đi thẳng.
Nhìn theo cái bóng của Mễ Phi Phi, Trình Kiến Công gãi gãi đầu, chẳng trách mẹ anh từng nói, mỗi cô gái đều giống một cuốn sách, chỉ có điều cuốn sách này thật khó hiểu.






Cái giá phải trả
Trên con đường đi ngang qua chân núi, có một quán bar tên là XX.
Mỗi thành phố đều có những quán rượu nổi tiếng, bởi vì trong thành phố này có đến hàng triệu thanh niên, cần phải giải tỏa những phiền não vì vấn đề miếng cơm manh áo, những đau khổ của chuyện yêu đương và thất tình, hoang mang trước tương lai mơ hồ, buồn phiền về quá khứ không như ý… Vì vậy những quán bar trong thành phố này luôn có giá trị tồn tại và những quán bar ấy ngày càng làm ăn phát đạt.
Quán rượu XX, nét độc đáo nhất của quán rượu này là nó được mở trong một hoa viên, có diện tích lên đến một trăm bảy mươi mét vuông, nóc quán cao và nhọn hoắt, được bao bọc bởi cửa kính, bên trong là sự phối hợp giữa những cây cột màu đen và màu trắng, trên các cây cột đều có treo các nhãn rượu.
Đêm đã khuya, nhưng tiếng nhạc mới vừa bắt đầu.
Hứa Trác Nghiên đã say rồi, loạng choạng đứng không vững nữa. Lâm Khởi Phàm đến gần kéo tay cô, không nói một lời, trừng mắt nhìn gã đàn ông kia, ném cái chai vỡ xuống đất, sau đó kéo Hứa Trác Nghiên ra ngoài.
Hai giờ sáng, hai bên đường sáng rực ánh đèn.
Hứa Trác Nghiên lảo đảo đi trên đường, vừa đi vừa đá những hòn sỏi, rồi đột nhiên cô mất thăng bằng, ngã nhoài lên bậc thềm đá, cánh tay bị trầy da.
Cảm giác đau đớn ập đến, nỗi đau trong tim dâng trào.
Sau đó cô nghe thấy tiếng phanh xe thắng rất gấp trên đường, cuối cùng nước mắt cô trào ra, cô ngồi bệt xuống bậc thềm, khóc nức nở, khóc cho thỏa nỗi lòng.
Một lát sau, không biết vì khóc mệt hay vì nguyên nhân khác, cô lau nước mắt trên mặt, sụt sịt mũi, đứng dậy phủi hết đất cát bám trên váy, tiếp tục đi.
Cùng lúc đó, một tiếng mở cửa xa vang lên, ngay sau đó là một bàn tay rắn chắc kéo giật cô lại từ phía sau, lôi cô lên xe.
Lâm Khởi Phàm tức đến phát điên lên, chỉ vào cô mà mắng: “Cô ấm ức cái gì hả? Nửa đêm nửa hôm vẫn không về nhà, còn đến quán bar đàn đúm, cô có biết giờ cô đã là gái có chồng rồi không hả? Nói cô dăm ba câu là cô dỡ chứng cắn càn, lại còn gây rối giữa đường giữa phố. Đúng là gần mực thì đen, đi theo loại người như Liêu Vĩnh Hồng, cô đã học được cái gì tử tế hả? Tôi cũng điên rồi nên mới để cô tiếp tục làm việc ở đấy. Tôi nói cho cô biết, kể từ ngày mai, cô hãy ngoan ngoãn ở nhà cho tôi, không được đi đâu hết!”
“Anh dựa vào đâu? Anh dựa vào đâu mà đòi cấm cản tôi?”, Hứa Trác Nghiên bật khóc.
“Tôi nói cho cô biết, Liêu Vĩnh Hồng trước đây làm nghề gì cô có biết không?”. Ngón tay của Lâm Khởi Phàm chỉ thẳng vào mặt Hứa Trác Nghiên: “Cô ta là tú bà nổi tiếng đất Châu Hải đấy! Cô đi theo cô ta, không biết chừng một ngày nào đó sẽ bị cô ta bán đi luôn!”
Bốp một tiếng, Hứa Trác Nghiên hất bàn tay đang chỉ vào mặt mình của Lâm Khởi Phàm ra: “Tú bà thì đã sao? Chị ấy vẫn còn sạch sẽ hơn các người. Anh quên rằng hồi đầu anh đã chiếm đoạt tôi như thế nào rồi ư? Không có chị ta, tôi có quen với anh không?”
Ngón tay Lâm Khởi Phàm như run lên: “Tôi nói cho cô biết, cô ta có thể giúp tôi chiếm đoạt cô thì cũng có thể giúp người khác, cô hiểu chưa hả?”
Hứa Trác Nghiên chẳng buồn nghĩ ngợi, buột miệng nói luôn: “Ai cũng như nhau thôi, tôi không quan tâm!”
Bốp một tiếng, một cái tát giáng thẳng vào mặt Hứa Trác Nghiên.
Cái tát ấy khiến cho cô tỉnh táo, một cơn tỉnh táo ép buộc.
Hứa Trác Nghiên cố kìm nước mắt: “Đánh đi, dùng bạo lực với tôi đi, liên minh với cả nhà anh bắt nạt tôi đi, anh còn muốn làm gì nữa?”
Lâm Khởi Phàm cũng rất kinh ngạc, tại sao anh lại đánh cô, biết rõ những lời cô nói là những lời trong lúc say xỉn, tại sao vẫn chấp nhất với cô? Lâm Khởi Phàm chợt mềm lòng, kéo cô vào lòng, thì thầm an ủi: “Thôi được rồi, anh đánh em là anh sai, nhưng tại ban nãy em nói cái gì chứ? Câu ấy có thể tùy tiện nói hay sao? Anh là đàn ông, sao có thể để mặc cho vợ mình chơi bời ở bên ngoài mà không quản lý được?”
“Ai chơi bời? Ai chơi bời?”, Hứa Trác Nghiên bật khóc, ấm ức tột độ.
Lâm Khởi Phàm chộp lấy tay cô, đánh vào mặt mình: “Em cứ thoải mái đánh anh đi thế đã được chưa?”
Hứa Trác Nghiên giật tay mình ra, ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Lâm Khởi Phàm lại kéo cô lại: “Thôi được rồi, đừng làm ầm l


XtGem Forum catalog