Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.
nh được phiền phức, anh cũng đang cần yên tĩnh.
Anh vô cùng mệt mỏi, bắt đầu tắm rửa, thay quần áo, chuẩn bị đồ ăn. Làm xong mọi việc, anh định gọi điện báo với bố mẹ đã về nhà bình an. Vừa mới mở máy, một núi tin nhắn của Y Đồng đã liên tục đổ đến, chất đầy trong hòm thư của anh. Nội dung về cơ bản vẫn là chửi bới và sỉ nhục anh, chất vấn anh tại sao không chào hỏi rồi mới đi. Văn Bác đọc từng tin một, tức muốn xì khói.
Anh còn chưa đọc xong đã nhận được điện thoại của Y Đồng, cô mở miệng là chửi bới: “Anh chết ở đâu rồi hả? Bao nhiêu ngày mà không về nhà?”
- Sao cô cứ mở miệng ra là mắng nhiếc người khác thế hả?
- Anh đáng chửi. Mấy ngày này anh đi hú hí với con nào hả?
- Tôi về nhà đưa bố đi trị bệnh!
- Xí, có chúa mới biết anh đã làm cái gì! Tại sao chưa chào hỏi mà anh đã đi thế hả?
- Chẳng phải tôi đã nhắn tin cho cô rồi sao?
- Thế tại sao không bàn bạc với tôi trước?
- Tôi mà bàn bạc với cô, liệu cô có cho tôi đi không?
- Giờ anh đang ở đâu?
- Tôi về rồi!
- Anh còn biết đường về à? Tôi tưởng anh chết đường chết chợ rồi chứ?
- Không nói với cô nữa, tôi phải nghỉ ngơi!
Văn Bác liền cúp điện thoại. Y Đồng lại gọi đến nhưng Văn Bác nhất quyết không nghe. Anh tắt máy luôn. Không nghe thì đầu óc đỡ mệt.
Nửa đêm, Văn Bác đang ngủ ngon thì đột nhiên cửa mở, Y Đồng hung hổ lao vào. Cô chẳng nói chẳng rằng, giật phăng cái chăn ra rồi lao bổ vào chồng. Văn Bác trợn mắt quát: “Cô đừng bắt nạt người khác thái quá!”
Y Đồng vẫn không chịu bỏ qua, hai người lại bắt đầu cãi nhau, Văn Bác rất mệt mỏi, thấy Y Đồng cứ đánh mình tới tấp liền với lấy áo rồi lao ra cửa, bỏ lại Y Đồng với tiếng chửi bới và bát đĩa mà cô ném ra.
Ra khỏi cửa rồi, Văn Bác chẳng biết nên đi đâu. Anh đi lang thang trên đường, trái tim như tan nát, nhớ lại những ngày tháng sau khi kết hôn chẳng khác gì ác mộng. Người ta nói hôn nhân là mật ngọt, là hạnh phúc, nhưng với anh, hôn nhân thật đáng sợ.
Đang nghĩ ngợi mông lung thì đột nhiên anh nhìn thấy một cái bóng quen thuộc trước mặt, nhìn kỹ hóa ra là Lương Tuyết. Anh còn chưa kịp mở miệng thì Lương Tuyết đã lên tiếng: “Văn Bác, anh về khi nào vậy?”
- Anh mới về hôm nay. Sao em còn chưa về nghỉ?
- Em qua nhà người bạn có chút việc nên về muộn. Sao anh cũng chưa về nghỉ thế?
- Anh ra ngoài đi dạo một chút, không ngủ được!
- Thế à? Nhìn sắc mặt anh không được tốt, có phải lại cãi nhau với vợ không?
Văn Bác cười như mếu, không trả lời thẳng vào câu hỏi nhưng Lương Tuyết đã đoán ra. Cô thở dài: “Văn Bác à, anh sống khổ sở thật đấy!”
- Anh còn khó chịu hơn là chết đấy!
- Em khuyên anh cứ ly hôn đi, ly hôn càng sớm càng tốt!
- Anh đang cân nhắc, đang tranh thủ thoát khỏi cô ta càng sớm càng tốt!
- Đi thôi, em mời anh đi uống cà phê nhé!
- Không, không, để anh mời em!
- Em biết giờ anh đang khó khăn, cứ để em mời!
Lương Tuyết một mực đòi mời Văn Bác uống cà phê, Văn Bác đành phải nhận lời. Hai người vào một quán cà phê tên là Lam Thuần, vừa uống vừa nói chuyện. Thường ngày, Văn Bác và Lương Tuyết đều nói chuyện trên công ty chứ anh nào dám gặp gỡ riêng tư với người khác phái. Y Đồng cực kỳ nhạy cảm, nếu bị cô phát hiện thì chỉ có chết. Y Đồng không chịu được cảnh Văn Bác đi với bất kỳ người con gái nào khác, đó là yêu cầu của cô.
Hai người ngồi xuống bàn, Lương Tuyết liền hỏi Văn Bác về tình hình của bố anh. Văn Bác nói với cô rằng bố anh đã khỏe hơn rồi cảm ơn cô đã quan tâm và giúp đỡ mình. Văn Bác hỏi Lương Tuyết liệu có cơ hội làm lại với bạn trai không. Lương Tuyết nói: “Tất cả đã kết thúc rồi, hiện giờ một mình cũng rất ổn. Ít nhất cảm giác rất thoải mái.” Sau đó hai người lại nói chuyện công việc và những phiền phức trong cuộc sống. Lương Tuyết liên tục phải khơi thông tư tưởng cho Văn Bác, bảo anh phải nghĩ thoáng một chút, đừng bận tâm mấy chuyện vớ vẩn, ảnh hưởng đến tâm trạng làm việc, dù gì sức khỏe cũng vẫn quan trọng nhất.
Văn Bác nói chuyện với Lương Tuyết một lúc, thấy tâm trạng đã thoải mái hơn nhiều. Hai người đang nói chuyện vui vẻ thì đột nhiên có một người xông vào, Văn Bác chưa kịp nhìn rõ là ai thì đã lãnh trọn mấy cú đấm mạnh như búa bổ vào ngực. Lúc này anh mới nhận ra, người ấy không phải ai khác mà chính là vợ anh, Y Đồng.
Y Đồng phẫn uất, mở miệng ra là mắng chửi: “Nửa đêm nửa hôm anh không ngủ, hóa ra là chạy ra đây để hẹn hò với con khốn này!”
- Đừng hiểu lầm, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường, cô đừng nghĩ bậy bạ!
- Nửa đêm nửa hôm anh không về nhà mà ở với người đàn bà khác để làm gì?
- Cô hiểu nhầm rồi, bọn tôi chẳng có gì hết!
- Anh tưởng tôi mù à? Càng lúc anh càng quá quắt!
- Chúng tôi hoàn toàn trong sáng, chỉ là đồng nghiệp thôi! – Thấy Y Đồng vẫn chưa chịu buông tha, Lương Tuyết đành phải giải vây.
- Cô thật là đồ mặt dày! Tôi chưa từng thấy kẻ nào đê tiện như cô đấy, nửa đêm nửa hôm quyến rũ chồng người khác ra ngoài – Y Đồng chỉ thẳng vào mặt Lương Tuyết mà mắng.
- Văn Bác, xin lỗi nhé, đã để cho vợ anh hiểu nhầm. Em đi trước đây! – Lương Tuyế