Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

t có chút ngại ngùng.
Y Đồng vẫn kéo lấy áo của Văn Bác không chịu buông tha, hai người cãi nhau mỗi lúc một gay gắt. Văn Bác không thể hiểu nổi mình chỉ đi uống cà phê với đồng nghiệp thôi, lẽ nào giữa đồng nghiệp với nhau mà không thể ngồi uống một cốc cà phê sao? Hơn nữa, pháp luật đâu có quy định đàn ông sau khi kết hôn không thể đi uống cà phê với đồng nghiệp nữ? Rõ ràng Y Đồng còn độc tài hơn cả Viên Thế Khải[1'>.
[1'> Một đại thần cuối đời nhà Thanh và là nhà chính trị đầu thởi Trung Hoa dân quốc.
Văn Bác vì cãi nhau với vợ nên muốn ra ngoài tĩnh tâm lại, tình cờ gặp đồng nghiệp rồi nhân tiện vào quán uống cốc cà phê, thật chẳng ngờ lại khiến vợ càng thêm hiểu nhầm, đúng là ngoài sức tưởng tượng! Điều kỳ lạ là làm sao Y Đồng biết anh ở đây? Lẽ nào cô biết xem bói? Hay là theo dõi mình?
Văn Bác có nằm mơ cũng chẳng ngờ khi anh và Lương Tuyết vừa mới bước chân vào quán cà phê đã bị một người ngồi trong quán nhìn thấy. Người này lập tức gọi điện cho Y Đồng. Người này chẳng phải ai khác mà chính là bạn thân của Y Đồng, Ngô Liễu. Ngô Liễu cũng hẹn hò với một đàn ông khác ở quán cà phê này, chồng cô không có nhà, thường xuyên đi công tác nên cô cũng đi tìm ai đó để giết thời gian. Cứ ở nhà suốt, một mình trong căn phòng trống không thì quá sức tẻ nhạt, cô thực sự không chịu nổi.
Khi Ngô Liễu phát hiện ra Văn Bác và Lương Tuyết, cô liền gọi điện cho Y Đồng rồi lặng lẽ bỏ đi, tránh để Văn Bác phát hiện ra rằng chính mình là người mách tội anh ta. Điều quan trọng hơn là để tránh bị Y Đồng và Văn Bác phát hiện ra mình có quan hệ vụng trộm với một người đàn ông khác.
Văn Bác không muốn cãi nhau với Y Đồng nên bỏ về nhà trước. Y Đồng không về nhà, chắc là về nhà mẹ đẻ rồi. Văn Bác cũng chẳng muốn nghĩ nhiều làm gì, vợ không về nhà thì anh càng được yên tĩnh.
Về đến nhà, đầu óc Văn Bác quay mòng mòng. Anh thậm chí chẳng buồn tắm rửa mà đi thẳng vào phòng ngủ. Không có vợ ở nhà, anh càng thấy nhẹ nhõm, chẳng có ai quấy rầy, ngủ một mạch đến sáng, cứ như thể được quay trở lại những ngày tháng trước khi lấy vợ vậy.
Sáng hôm sau đi làm, vừa gặp anh, Lương Tuyết đã quan tâm hỏi: “Tối qua anh không sao chứ?”
Văn Bác nói: “Không sao, em đừng lo!”
- Thế thì tốt! Em chỉ sợ to chuyện!
- Không đâu!
- Em về rồi mà cứ nơm nớp trong lòng, chỉ sợ làm ảnh hưởng đến anh!
- Anh đã quen rồi, thật đấy!
- Haiz, thật không ngờ anh lại có một người vợ như vậy!
- Có thể là do anh quá hồ đồ, quá vội vàng!
- Đúng thế, đáng lẽ hồi đầu anh phải tìm hiểu cho kỹ chứ! Những ngày tháng sau này biết sống thế nào đây?
- Bút sa gà chết mà, sai một lần rồi khó quay đầu lại!
- Anh với chị ta không nói chuyện cho rõ ràng sao? Anh có thể nói chuyện với chị ta một cách thẳng thắn để xóa bỏ sự hoài nghi trong lòng chị ta.
Văn Bác cười như mếu. Những chuyện thế này có phải một, hai lần đâu, đã cãi nhau đến hàng trăm lần rồi nhưng có chút tác dụng nào đâu. Có giải thích thêm nữa cũng chỉ phí công, Y Đồng sẽ không bao giờ tin.
Chiều tan sở, về đến nhà, Văn Bác thấy nhà vẫn tắt đèn tối om, rõ ràng là Y Đồng vẫn chưa về. Anh liền ra chợ mua ít thức ăn để làm bữa tối. Vừa ăn được mấy miếng thì cửa nhà mở ra, vợ và mẹ vợ anh hùng hổ xông vào, theo sau là bố vợ, em vợ. Xem ra lại có chuyện chẳng lành rồi, chắc chắn là đến để hỏi tội anh đây mà. Các dây thần kinh của anh đột nhiên căng ra như dây đàn.
Văn Bác còn chưa kịp mở miệng thì bàn ăn đã bị hất tung lên bởi bà mẹ vợ. Bà ra sức chửi mắng: “Mày là đồ khốn nạn, dám chơi bời với đàn bà ở bên ngoài. Chẳng phải tao đã cảnh cáo mày rồi sao? Rốt cuộc mày có trí óc không hả?”
- Mẹ à, mẹ đứng có mắng người khác như thế! Dù gì mẹ cũng phải tìm hiểu cho rõ sự thực rồi hãy nói!
- Sự thực á? Y Đồng nhà ta đã bắt được tận tay rồi mà mày vẫn còn chối à?
- Đó chỉ là hiểu nhầm, hoàn toàn chẳng có gì hết, là Y Đồng đa nghi thôi!
- Hiểu nhầm? Hiểu nhầm cái đầu mày ấy, làm gì lắm hiểu nhầm thế hả?
- Xin mẹ nói chuyện lịch sự một chút, dù gì mẹ cũng là người trí thức.
- A, mày dám giáo huấn tao à? Tao nói cho mày biết, mày đừng có “trứng khôn hơn vịt”!
- Văn Bác, con mau nói rõ sự tình, giải thích cho mẹ con biết đi! – Bố vợ Văn Bác nói.
- Giải thích á? Còn gì mà giải thích? Con gái ông chính mắt nhìn thấy, còn giải thích gì nữa? Tôi thấy lão già như ông đầu óc mụ mị hết cả rồi! – Mẹ vợ lớn tiếng quát.
- Mẹ, có gì từ từ nói, bố nói cũng có lý mà! – Hoàng Thanh cũng lên tiếng.
- Câm miệng, oắt con, đây không phải việc của con!
Hoàng Thanh lè lưỡi không dám nói gì nữa. Mẹ Y Đồng hùng hùng hổ hổ, Văn Bác thấy mình có lý cũng chẳng nói lại được, anh thầm nhủ, hảo hán không sợ thiệt thòi trước mắt, ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách. Đúng rồi, cứ làm thế đi!
Anh nói: “Thôi được rồi, mọi người đợi ở đây, con gọi cô ấy đến đối chất!”
Nói rồi anh cầm điện thoại, ấn đại vài cái rồi giả bộ như đang gọi điện, sau đó kêu tín hiệu không tốt rồi vừa nói vừa đi ra ngoài. Mẹ con Y Đồng tưởng anh đang gọi điện nên không nói gì. Vừa ra đến cửa,


Old school Easter eggs.