Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.
cầm theo hai bộ quần áo sạch để thay.
Chuyện đã đến nước này, hai người họ lại bắt đầu chiến tranh lạnh. Văn Bác ở nhà Lương Tuyết mấy hôm, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều. Tối ngày thứ sáu, anh dùng điện thoại công ty gọi điện hỏi thăm tình hình sức khỏe của bố mẹ, anh thực sự rất lo cho bệnh tình của bố.
Điện thoại vừa kết nói, mẹ anh đã hỏi: “Con à, mấy hôm nay con đi đâu thế hả? Làm mẹ lo chết đi được!”
- Sao thế mẹ? – Văn Bác nóng ruột hỏi.
- Y Đồng với mẹ nó gọi điện đến, nó là con mất tích, bảo bố mẹ lên tìm con!
- Sao họ lại làm vậy?
- Con mau về đi, đừng cãi nhau nữa! Nếu con không về, sức khỏe của bố đã kém như vậy, chỉ sợ nhỡ ông ấy nổi giận, hôm nào đó lại… Con phải thương hai cái thân già này, mau đi nhận lỗi với Y Đồng đi!
- Mẹ, mẹ đừng nói nữa, bây giờ con về nhà ngay, bố mẹ cứ yên tâm, hãy giữ gìn sức khỏe.
- Thế thì tốt, mau về đi con!
Văn Bác hứa với mẹ sẽ về nhà, anh không dám tưởng tượng nếu vì chuyện này mà bệnh tình của bố thêm nghiêm trọng, hoặc sức khỏe lại có vấn đề thì anh sẽ ân hận thế nào trong cả phần đời còn lại. Bố mẹ anh đến giờ vẫn chưa được hưởng phúc, anh đâu thể thêm gánh nặng cho họ.
Văn Bác nói rõ tình hình gia đình cho Lương Tuyết nghe rồi trở về nhà. Tối đó, để lấy lòng Y Đồng, anh đã mua một bó hồng tươi thắm. Phụ nữ đều thích hoa, đặc biệt là hoa hồng, chỉ có thứ vũ khí này mới có thể đánh bại được họ.
Văn Bác nhắn tin cho Y Đồng, bảo cô rằng mình đã về, sau đó anh vừa dọn dẹp nhà cửa vừa đợi Y Đồng về.
Một tiếng sau, Y Đồng về nhà. Văn Bác lập tức bỏ cây lau nhà trong tay xuống, cắm bó hoa a, miễn cường nở một nụ cười, nói:
- Bà xã, em về rồi à? Tặng em này!
- Anh còn mặt mũi nào mà quay về hả? – Y Đồng khinh khỉnh đáp.
- Bà xã à, anh xin lỗi, anh sai rồi, em đừng giận nữa.
- Anh chớ có làm bộ làm tịch nữa, mấy ngày nay anh chơi bời ở bên ngoài, happy lắm nhỉ?
- Chẳng phải anh về xin lỗi em đây sao?
- Tôi thật sự muốn đá anh ra khỏi cửa!
- Anh đáng chết, anh đáng chết! Chỉ cần em bớt giận thì em muốn phạt anh thế nào cũng được!
- Được, tôi phạt anh chui gầm bàn ba lần!
- Bà xã à, em đâu cần phải giày vò chồng em như thế chứ?
- Anh còn biết rằng anh là chồng à? Chẳng có chút nhân tính nào cả!
- Thôi được rồi, được rồi, bà xã à, anh nhận sai mà, thế đã được chưa?
- Được, lần này tôi tha cho anh, cho anh thêm một cơ hội nữa!
Văn Bác vội vàng gật đầu. Giờ chỉ có thể làm như vậy, chẳng còn cách nào khác. Nếu càng làm lớn chuyện thì càng không có lợi cho bố mẹ anh. Vì bố mẹ, anh chỉ còn biết nhẫn nhịn.
Tối hôm ấy Văn Bác tận tụy, ân cần với vợ, phục vụ bà xã ăn cơm, đi tắm, lúc đi ngủ còn mát xa, rửa chân cho vợ. Nói chung là cực kỳ nhiệt tình.
Tâm trạng của Y Đồng có vẻ cũng không tồi, cô nói trong điện thoại với mẹ:
- Mẹ à, mẹ yên tâm, con đã hàng phục anh ấy rồi… chuyện đấy còn phải nói sao? Anh ấy có mọc cánh cũng chẳng thoát khỏi tay con đâu! Anh ấy á, đã xin lỗi, nhận sai với con rồi, ngoan ngoãn chẳng khác gì một con cún, ha ha ha… Loại đàn ông này mà không kiểm soát anh ta thì anh ta có bay lên tận trời ấy, đúng là chẳng biết trời cao đất dày…
Văn Bác nghe vậy nghiến răng trèo trẹo, chửi thầm trong lòng:
- Mẹ kiếp, đợi ông phát tài rồi, có tiền rồi ông sẽ xử lí mày!
Nửa đêm yên tĩnh, Văn Bác và Y Đồng lại quấn lấy nhau.
Vợ chồng có cãi nhau thế nào đi chăng nữa cũng không thể thiếu “chuyện ấy”. Mặc dù Văn Bác không muốn nhưng vẫn giả bộ hào hứng. Giờ anh đã hoàn toàn chẳng còn cảm giác với Y Đồng nữa rồi, dù cô vẫn còn xinh đẹp và cực kỳ gợi cảm.
Đuổi mẹ chồng
Sau khi quan hệ giữa hai vợ chồng được hòa giải, bố mẹ Văn Bác rất vui mừng, bệnh tình của bố anh cũng hồi phục nhanh chóng, sức khỏe đã khá hơn nhiều. Con người gặp chuyện vui thì tinh thần sẽ sảng khoái, hai ông bà định có thời gian sẽ lên thăm con trai. Văn Bác cũng muốn đón bố mẹ lên ở để dễ bề phụng dưỡng.
Y Đồng nghe thấy Văn Bác nói bố mẹ anh chuẩn bị lên liền nói: “Lên làm gì? Xa như vậy còn lên. Anh chưa được chết mệt à?”
Văn Bác bảo: “Em nói gì vậy? Bố mẹ lớn tuổi rồi, lên đây anh dễ bề tận hiếu.”
Hai tuần sau, bố mẹ anh lên. Hôm ấy, Văn Bác sát giờ về thì được thông báo phải ở lại họp, nhất thời không thể về trước được, anh liền gọi điện bảo Y Đồng đến ga tàu đón bố mẹ, sau đó tắt máy vào họp.
- Không cần đâu, bố mẹ chỉ đến thăm con thôi, đi đây đó lại tốn tiền! – Mẹ nói.
- Chúng ta về nhà trước đã! – Nói rồi Văn Bác bắt một chiếc taxi, dìu bố mẹ vào xe rồi chất hành lý vào trong cốp.
Về đến nhà, bố mẹ anh hỏi: “Y Đồng đâu rồi?”
- Dạ, Y Đồng hôm nay có việc bên nhà mẹ đẻ ạ!
Bố mẹ anh mở bao tải ra, lấy ra nào là khoai lang, nào là lạc, trứng gà, còn cả chân giò muối nữa. Mẹ anh nói: “Đây toàn là những thứ con thích ăn, mẹ đã làm sạch rồi, khi nào ăn con chỉ cần lấy ra nấu là xong.”
- Mẹ, mẹ để ở nhà mà ăn, mang từ xa đến đây nặng lắm!
- Mẹ muốn con ăn nhiều hơn một chút. À phải rồi, nhữ