XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.

Văn Bác đã chuồn thẳng một mạch. Anh chạy vèo xuống lầu rồi chặn một chiếc taxi. Lên taxi, anh nhanh tay tháo pin ra, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đến cổng công ty, chuẩn bị xuống xe, anh mới phát hiện ra lúc đi vội vàng nên chẳng kịp lấy ví tiền, lần này biết làm sao? Đúng là quá ư thê thảm! Chẳng còn cách nào khác, Văn Bác đành phải gọi điện cho Lương Tuyết đến giúp đỡ. Lát sau, Lương Tuyết đến, đưa cho anh hai trăm tệ trả tiền taxi, số còn thừa bảo anh giữ lại mà dùng.
Vào văn phòng, Lương Tuyết liền hỏi: “Anh định làm thế nào?”
Văn Bác nói: “Anh ngủ lại văn phòng một đêm, ngày mai nghĩ cách sau!”
- Văn phòng cũng không an toàn, chắc chắn chị ta sẽ tìm đến!
- Đúng thế, em không nói thì anh quên mất đấy! Chắc chắn cô ta sẽ đến công ty tìm anh!
- Anh còn bạn bè nào khác không?
- Có, Trương Tân, bạn học đại học của anh, chỉ có điều cậu ấy có vợ con rồi, đến làm phiền cậu ấy thế này thì ngại lắm!
- Thế thì phải làm sao?
- Thôi bỏ đi, anh ở khách sạn vậy! Ngủ tạm một đêm, mai chuồn về lấy ví tiền!
Thực ra trong ví của anh cũng chẳng có bao nhiêu tiền, thẻ ngân hàng đã ở trong tay vợ anh rồi, cô kiểm soát quá gắt gao nên trong ví anh cũng chỉ có mấy chục tệ tiền tiêu vặt thôi.
- Anh định ở ngoài bao lâu?
- Anh định ra ở ngoài một thời gian, cô ta khủng khiếp quá!
- Em thấy ở khách sạn đắt lắm, hay là anh ở tạm nhà em vài ngày, bố mẹ em đều không có nhà, họ đến Quế Lâm du lịch rồi!
- Thế có tiện không?
- Tiện, bố mẹ em đi Quế Lâm du lịch xong còn đến Đại Lý ở Vân Nam, chắc phải mười đến mười lăm ngày sau mới về!
- Được, cảm ơn em!
- Không cần khách sáo, đồng nghiệp với nhau, giúp đỡ nhau là việc nên làm! Hơn nữa chuyện này cũng tại em một phần, em rất áy náy!
Không liên quan đến em, đều tại anh không giải quyết ổn thỏa!
- Đi thôi, đừng nói nữa, về đi!
Văn Bác và Lương Tuyết vừa lên xe đi thì hai mẹ con Y Đồng đến, thật là nguy hiểm! Cũng may Văn Bác và Lương Tuyết đi sớm một bước, chỉ chậm một bước thôi là hậu quả thật khó lường!
Chẳng mấy chốc, Văn Bác và Lương Tuyết đã về đến nhà cô. Nhà Lương Tuyết nằm ở trung tâm thành phố, trong một khu đô thị cao cấp, môi trường hết sức trong lành. Nhà có ba gian, trong phòng khách có treo mấy bức tranh chữ nổi tiếng của danh nhân, có “Lan Đình Tự” của Vương Hi Chi, còn có “Bôn Mã Đồ” của Từ Bí Hồng, “Vạn Sơn Hồng Biền” của Lí Khả Nhiễm. Đương nhiên, đây đều là tác phẩm chép lại, mặc dù không phải là bản gốc nhưng lại mang đến cho người ta không khí văn hóa, cảm giác rất tao nhã.
Đây là lần đầu tiên Văn Bác đến nhà Lương Tuyết. Anh rất rụt rè, có vẻ không tự nhiên. Lương Tuyết dịu dàng nói: “Lát nữa anh đi tắm, em làm gì đó cho anh ăn nhé!”
Văn Bác vội vàng nói: “Không cần đâu, không phải phiền phức thế đâu”
Lương Tuyết bảo: “Không sao, tối nay anh ngủ phòng em, em ngủ ở phòng bố mẹ em!”
Văn Bác đang tắm thì Lương Tuyết nói vọng vào: “Đây là quần áo của bố em, anh mặc tạm đi, em đặt ở đây nhé!”
- Ừ, cảm ơn em!
Văn Bác tắm xong, mặc quần áo rồi đi ra. Lương Tuyết đang chuẩn bị đồ ăn. Văn Bác hỏi cô: “Em làm gì thế?”
Lương Tuyết nói: “Cơm rang thập cẩm, anh làm thử bao giờ chưa?”
- Chưa, anh không biết làm, nhưng đã ăn ở nhà hàng rồi!
- Thế để em dạy anh, ha ha!
- Được, cảm ơn em!
- Thực ra làm cơm rang thập cẩm rất đơn giản, đầu tiên cần chuẩn bị một số nguyên liệu: hai quả trứng gà, nửa củ hành tây, ba cái xúc xích cua, một phần tư củ cải, bao nhiêu cơm thì tùy. Bước thứ nhất: đập trứng vào chảo. Bước hai, đổ hành vào chảo, dùng mỡ rán trứng để xào hành. Bước ba, cho xúc xích cua vào. Bước bốn: củ cải, trứng gà đổ vào xào lẫn, sau đó đổ cơm vào. Bước năm: nêm nếm chút gia vị, sau đó cho chút xì dầu vào. Bước sáu: bắc bếp, phi hành cho thơm rồi rắc lên trên cho mùi bị thêm thơm ngon.
Một lát sau, món cơm rang thập cẩm đã “ra lò”. Văn Bác không khỏi trầm trồ: “Thơm quá!”
- Nào, ngồi xuống ăn thôi!
Văn Bác nếm thử một miếng, mùi vị rất ngon. Anh tấm tắc: “Tài nghệ nấu ăn của em tuyệt thật!”
- Thực ra lần này là do vội, nếu em có thời gian thì sẽ ngon hơn đấy!
Chỉ một bữa cơm đơn giản mà Lương Tuyết đã khiến nó trở nên có ý nghĩa đến vậy. Văn Bác cảm thấy vô cùng ấm áp, nếu vợ mình mà dịu dàng và quan tâm, thấu tình đạt lý như Lương Tuyết thì tốt biết mấy!
Cuộc sống là như vậy, cứ luôn làm cho người khác phải hối tiếc. Bạn thích một người nhưng chưa chắc người ấy sẽ ở bên bạn. Nhưng người mà bạn không thích rất có thể lại là người sống chung dưới mái nhà với bạn.
Văn Bác ăn xong, ngồi nói chuyện với Lương Tuyết một lúc, sau đó mới về phòng cô ngủ. Văn Bác nằm trên giường của Lương Tuyết, đầu óc rối như tơ vò, không sao bình tĩnh lại được. So sánh Y Đồng với Lương Tuyết càng khiến cho anh hạ quyết tâm phải ly hôn.
Ngày hôm sau đi làm, Văn Bác nơm nớp lo sợ, chỉ sợ Y Đồng lại đến công ty làm loạn. Nhưng lạ là cả ngày hôm ấy chẳng xảy ra chuyện gì. Văn Bác không dám mở máy, anh chỉ sợ Y Đồng có thể nhắn tin bất cứ lúc nào. Đến tầm trưa, anh thầm lẻn về nhà,