Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.
ào buổi tối, anh bảo tôi phải nghĩ như thế nào đây? – Y Đồng liền nhắc lại chuyện cũ.
- Cái tin nhắn ấy thật sự là do người ta gửi nhầm. Sao cô cứ không chịu tin thế nhỉ? Vết đỏ trên cổ không phải là vết son, là do tôi bị côn trùng cắn. giờ tôi không về nhà là bởi vì công việc quá nhiều, chứ không bẩn thỉu như cô nghĩ đâu! – Văn Bác biện minh.
- Cái gì? Bẩn thỉu? Anh mới bẩn thỉu đấy! Đúng là khốn kiếp, đã lăng nhăng ở ngoài lại còn dám mở miệng mắng chửi người khác! Mẹ kiếp, anh đúng là đồ rác rưởi! – Y Đồng bắt đầu chửi bới.
- Tôi cảnh cáo cô, giờ cô đang mang bầu, tôi đã nhún nhường cô lắm rồi. Nếu như không phải vì thế tôi dám đánh cho cô một trận đấy, cô có tin không? – Văn Bác cực kì ghét người khác chửi bố mẹ anh, thế nên anh đe dọa trước.
- Được lắm, chúng ta ly hôn đi! Đi, giờ đi làm thủ tục luôn! – Y Đồng nói.
- Ly hôn thì ly hôn, ai sợ ai chứ? –Văn Bác nói.
- Ok, tôi về nhà lấy đăng ký, mười một giờ gặp nhau ở Cục dân chính.
Văn Bác cũng về nhà tìm giấy tờ. Sau khi tìm đủ giấy tờ, anh liền đến thẳng Cục dân chính, vì lúc này đã là mười rưỡi rồi. Y Đồng vẫn chưa đến. Văn Bác đứng ở cổng Cục dân chính mất hơn nửa tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thấy cô đâu. Văn Bác nhìn đồng hồ, sốt ruột gọi điện giục nhưng điện thoại của Y Đồng tắt máy. Anh cảm thấy có gì đó kỳ lạ liền quay về tìm Y Đồng.
Đến nhà mẹ Y Đồng, Văn Bác chỉ thấy mẹ vợ đang khuyên nhủ và ngăn cản Y Đồng. Thấy Văn Bác đến, bà ta đanh giọng nói:
- Chúng mày định ly hôn là ly hôn thật đấy à? Thế đứa bé trong bụng phải làm sao? Nó là cháu ngoại của tao đấy, chúng mày đã từng nghĩ đến chuyện đó chưa?
- Là cô ta đòi ly hôn, tôi cũng chẳng còn cách nào khác cả! – Văn Bác nói.
- Nó đòi ly hôn là mày ly hôn thật à? Thế nó bảo mày đi chết mày có đi không? – Mẹ Y Đồng bắt đầu chửi.
- Ai bảo anh lăng nhăng với đàn bà ở bên ngoài, trong mắt anh còn có cái nhà này không hả? Anh có xứng đáng với cái nhà này không? – Y Đồng quát lên.
- Nhà á? Đây không phải là nhà của tôi! – Văn Bác thẳng thừng nói.
- Đồ khốn, đây không phải là nhà mày thì là cái gì? – Mẹ Y Đồng gào lên.
- Bố mẹ tôi ở đâu thì nhà tôi ở đó! – Văn Bác thản nhiên đáp.
- Giờ mày làm gì có nhà ở đây! – Mẹ Y Đồng lại lấy chuyện nhà cửa ra để nói.
- Tôi không mua được nhà nhưng tôi thuê được nhà!
- Nhà đi thuê mà cũng gọi là nhà à?
- Cho dù hiện giờ tôi không mua nổi nhà cũng không có nghĩa tương lai tôi không mua được. Bà tưởng rằng cả đời này ngay cả một căn nhà tôi cũng không mua được hay sao? Lẽ nào tôi là đồ vô dụng đến thế? Hơn nữa, tôi là một thằng đàn ông, đâu thể ruồng bỏ bố mẹ mình, không nhận tổ tiên, chỉ biết mỗi cái nhà? Nếu thế tôi có còn là người không? Tôi nói cho bà biết, tôi không phải là người như thế, chẳng phải đồ vô dụng! Cho dù bà có cho tôi cả núi vàng tôi cũng chẳng thèm. Con người có thể nghèo nhưng không thể hèn! – Văn Bác hùng hồn nói.
Những lời của Văn Bác khiến cho mẹ con Y Đồng nghẹn họng không nói được gì. Tại sao? Bởi vì chẳng còn biết nói gì nữa, những gì cần nói Văn Bác đã nói hết cả rồi: nhà của bà mua, người ta không cần; bà có nhiều tiền hơn nữa người ta cũng chẳng thèm. Người ta nghèo mà không hèn, tự lực tự cường, sống nhờ vào bản thân chứ không ăn bám vào đàn bà.
Mẹ Y Đồng tức tới tím tái mặt mày:
- Mày giỏi lắm, sau này đừng có hối hận!
- Hối hận? Hối hận thì tôi đã chẳng là đàn ông! Đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất, bà tưởng tôi là kẻ nhìn thấy tiền là quên hết tất cả hay sao? Bà quá xem thường tôi đấy! –Văn Bác hùng hồn bảo.
- Xem thường mày á? Gớm nhỉ, sao mày không nhìn lại mình đi! – Mẹ Y Đồng lớn tiếng cười nhạo.
- Vậy thì bà đi mà tìm người nào chấp nhận ở trong nhà của bà đi nhé, còn tôi thì không! – Anh nói.
- Cứ ly hôn đi, chớ nói nhiều! – Y Đồng cất tiếng.
- Thế thì đi thôi! –Văn Bác giục.
- Mẹ kiên quyết phản đối! – Mẹ Y Đồng lớn tiếng nói chen vào.
- Đã không sống được với nhau rồi, còn chờ đợi cái gì nữa chứ? – Văn Bác khó chịu bảo.
- Hai đứa hãy bình tĩnh lại mà suy nghĩ cho kĩ! – Mẹ Y Đồng nói.
- Cô ta suốt ngày nghi ngờ vớ vẩn, chạy đi khắp nơi gây chuyện vô cớ. Mười ngày thì chín ngày cãi nhau, còn bình tĩnh cái gì nữa? Có là ai cũng chẳng chịu nổi cô ta nữa rồi!
- Anh đừng có đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi. Chính bản thân mình không biết tự trọng trước, vụng trộm ở bên ngoài, còn cố tình đỗ lỗi cho tôi hay sao?
- Mày về nhà trước đi, hai đứa chúng mày hãy nghĩ cho kĩ, đừng có nông nổi! – Mẹ Y Đồng lại bảo.
Văn Bác và Y Đồng càng nói càng gay gắt. Mẹ Y Đồng vội vàng khuyên ngăn, để cả hai bình tĩnh lại. Văn Bác thấy Y Đồng ngồi yên chẳng có ý đến Cục dân chính nữa nên anh đành bực bội ra về. Về đến nhà, anh tắm rửa rồi trùm chăn ngủ một giấc, trong lòng chỉ thấy ngao ngán, chán chường. Anh hối hận lúc trước đã kết hôn quá sớm, tự trách cứ tại sao mình không suy nghĩ kĩ càng hơn?
Buổi chiều, Văn Bác đi thẳng đến công ty làm việc, cũng may là buổi sáng công việc không bận lắm. Anh đi vào văn phòng, còn chưa ngồi nóng chỗ thì thư ký Trần