Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
Na đã đến, nói:
- Có phải sáng nay anh với vợ đi làm thủ tục ly hôn không vậy?
- Ơ, sao em biết? – Văn Bác tỏ vẻ ngạc nhiên, làm sao cô biết được nhỉ?
- Lúc hai người cãi nhau, em đi qua đại sảnh và loáng thoáng nghe được! – Trần Na bảo.
- Em thấy anh có nên ly hôn không? – Văn Bác hỏi dò.
- Anh là người trong cuộc, anh hiểu rõ nhất là có nên ly hôn hay không, em là người ngoài, sao dám quyết định thay anh?
- Không phải bảo em quyết định thay anh, mà là bảo em cho anh một sự tham khảo, anh muốn nghe ý kiến của em, em hiểu không?
- Em không dám nhận cái tội danh thiên cổ này đâu! – Trần Na lè lưỡi nói.
- Haiz, anh giờ hoàn toàn bó tay, cực kì mơ hồ!
- Đau âm ỉ chẳng bằng đau một lần rồi thôi, anh nên quyết tâm đi!
Thực ra, kể từ khi Y Đồng có bầu, trong lòng Văn Bác vô cùng mâu thuẫn, anh không biết phải quyết định như thế nào. Nếu như Y Đồng không có thai, có khi giờ hai người đã ly hôn lâu rồi. Ấy thế mà Y Đồng lại đột nhiên có bầu khiến cho mọi chuyện rối tung lên thế này.
Lúc Văn Bác nghe thấy Y Đồng nói mình đã có thai, nghĩ đến việc mình sắp được làm bố, trong lòng anh bỗng dâng lên tình cảm cha con, dù gì thì mọi con người đều là những sinh vật có tình cảm, ai có thể thờ ơ, vô tình với đứa con máu mủ của mình chứ?
Thông thường, nếu như vợ có bầu, là một người chồng, chắc chắn mỗi tối đều sẽ ghé tai vào bụng vợ, lắng nghe âm thanh nhỏ xíu của bé yêu. Cho dù không có gì thì ông chồng cũng vẫn khe khẽ thì thầm với bé rồi quan sát bụng vợ xem có dấu hiệu gì cho thấy bé yêu đang hoạt động hay không. Hai vợ chồng sẽ cùng nói chuyện về giới tính của đứa bé, tranh cãi xem là trai hay gái và nghĩ ra cái tên thật hay cho bé.
Đó là một viễn cảnh thật ấm áp và hạnh phúc biết bao! Dưới ánh đèn, một người đàn ông, lấy vòng tay ôm bụng vợ, áp tai vào bụng vợ lắng nghe. Văn Bác mơ hồ tưởng tượng ra cái viễn cảnh ấy. Nhưng kể từ khi vợ mang bầu, giữa hai vợ chồng anh chỉ có chiến tranh, những trận tranh cãi không bao giờ chấm dứt. Đừng nói là ôm bụng vợ nghe tiếng em bé hoạt động mà ngay cả nói chuyện bình tĩnh với vợ, anh cũng không làm nổi.
Tranh cãi, tranh cãi liên tục khiến cho hai người sức cùng lực kiệt, đau khổ vô cùng. Hôn nhân chẳng thấy ngọt ngào chút nào mà chỉ thấy đau khổ và phiền toái.
Văn Bác đột nhiên lại nhớ đến lúc chưa kết hôn, lúc ấy anh mới vui vẻ làm sao, gần như vô lo vô nghĩ. Thường ngày, lúc không đi làm, anh ăn no là đi chơi, đi chơi chán là về ngủ, thỉnh thoảng lại tụ tập với một đám bạn bè, mọi người vui vẻ cười nói, uống rượu. Những lúc có hứng, anh thường cắp theo ba lô, lên đường đi du lịch, nào là Bắc Kinh, Nam Kinh, nào là Tô Châu, Thượng Hải… Muốn đi đâu thì đi đấy. Thế mà hiện giờ, đừng nói là đi du lịch, ngay cả việc ra ngoài giải quyết công việc cũng đều bị vợ kiểm tra, chất vấn, thậm chí muốn về nhà muộn cũng không được.
Giờ cũng đến lúc chấm dứt tất cả rồi. Đời người ngắn ngủi, nếu như cứ sống trong cảnh này chẳng phải uổng phí một đời hay sao? Ly hôn thôi, không thể do dự được nữa! ý nghĩ ấy cứ ám ảnh trong đầu Văn Bác…
Cái ý nghĩ ly hôn cứ ngày càng mãnh liệt trong lòng anh. Nhưng nghĩ đến bố mẹ, anh lại thấy khó chịu. Nếu như ly hôn thật, anh biết ăn nói sao với bố mẹ đây? Hiện giờ, Văn Bác đang rơi vào hoàn cảnh: hôn nhân bên trái, tình yêu bên phải. Tình cảm vợ chồng giữa anh và Y Đồng đã hết, chẳng còn chung ngôn ngữ, không sao nói chuyện được với nhau, thậm chí luôn đứng ở hai phe đối lập. Thật khó mà tưởng tượng ra làm sao để sống tiếp cuộc sống như vậy.
Văn Bác nghĩ ngợi suốt ba ngày liền, anh gần như rơi vào vực sâu của sự đau khổ, anh cảm thấy mình đang sụp đổ. Người ta thường nói, đàn ông sợ chọn nhầm nghề, đàn bà sợ chọn nhầm chồng. Bản thân anh thì chọn nhầm vợ, đó cũng là một tổn thất lớn nhất trong cuộc đời, mang lại ảnh hưởng nặng nề đến cuộc sống và sự nghiệp của anh. Chọn nhầm vợ, hận quả thật nghiêm trọng!
Suốt mấy ngày liền, Y Đồng đều không về nhà. Văn Bác cũng chẳng buồn đoái hoài đến cô, anh muốn đợi cho Y Đồng nghĩ cho kĩ rồi nhanh chóng ra tòa làm thủ tục ly hôn với mình.
Kể từ sau khi Văn Bác và Lương Tuyết chấm dứt quan hệ với nhau, cô thường tỏ thái độ thờ ơ, không ngó ngàng đến anh. Văn Bác nhiều lần tìm cách tiếp cận cô, muốn nói chuyện với cô nhưng đều không được. Lần này ngay cả bạn bè cũng chẳng thể làm nổi. Văn Bác bắt đầu âm thầm tự trách mình, bản thân anh đã vô tình làm tổn thương một người con gái tốt bụng. Anh nợ cô một món nợ tình cảm.
Một hôm, hết giờ làm, trời đổ mưa to, Lương Tuyết không mang ô nên không ra ngoài được, đành ngồi ở ghế sô pha trong đại sảnh công ty chờ mưa ngớt. Văn Bác lấy hết dũng khí, cầm một chiếc ô đi về phía Lương Tuyết, nhẹ nhàng nói:
- Em cầm lấy mà dùng!
Lương Tuyết chẳng buồn ừ hử, ánh mắt thất thần nhìn ra màn mưa bên ngoài cửa. Văn Bác thấy cô chẳng có phản ứng gì nên cũng không tiện nói thêm, lặng lẽ đặt ô lên ghế rồi đứng dậy đi ra ngoài. Mưa to như trút nước, chẳng mấy chốc, Văn Bác đã ướt đẫm cả người. Anh vừa đi vừa tự trách mình. Đi k