Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1574 lượt.
uộc em còn phải nghi ngờ anh bao lâu nữa đây?
Y Đồng chẳng nói gì, trong lòng cô, cô luôn cho rằng đàn ông không đáng tin. Văn Bác bề ngoài lịch lãm, đứng đắn, nhưng sau lưng cô lại vô cùng phong lưu. Trong mắt cô, đàn ông đều là một lũ mèo thích ăn vụng. Có con mèo nào không thích mùi tanh đâu? Cô thà tin rằng trên đời này có ma chứ không tin miệng lưỡi đàn ông.
Đến tận lúc này mà vợ còn không tin mình, Văn Bác cũng chẳng còn cách nào khác.
Nhớ lại sóng gió trong cuộc hôn nhân với Y Đồng mà Văn Bác cứ ngỡ như mình đang trong ác mộng. Anh cảm thấy kết hôn với cô đúng như là một sai lầm, hơn nữa lại là một sai lầm quá lớn! Nếu như không phải suốt ngay bị vợ gây sự, giày vò thì có lẽ anh đã sớm được cất nhắc lên làm lãnh đạo cao cấp của công ty rồi. Giờ mỗi bước đi của anh đều bị cô kéo lại phía sau.
Tiền đồ của Văn Bác vô cùng mơ hồ, lòng anh cảm giác hụt hẫng, thậm chí còn tuyệt vọng. Anh từng cho rằng sau khi kết hôn, cuộc sống hạnh phúc sẽ chờ đón mình. Thế mà hiện giờ, anh đang phải sống trong cảnh tối tăm mịt mùng, không biết đâu mới là điểm dừng?
Giờ bụng của Y Đồng mỗi ngày một to lên. Người đàn bà này đang mang trong mình một sinh mệnh bé nhỏ, nói một cách chính xác thì nó chính là kết tinh và là chứng nhân cho tình yêu của hai người. Nhưng cuộc sống như thế này đâu thể đảm bảo rằng tương lai của đứa bé sẽ được hạnh phúc?
Tức tới ho ra máu
Hôn nhân không phải là chuyện của hai người mà là chuyện của hai gia đình. Hai người ly hôn, đối tượng bị ảnh hưởng lớn nhất chính là đứa bé chưa chào đời. Đứa trẻ vô tội! Đứa trẻ trở thành vật hy sinh cho cuộc hôn nhân, đây chính là một chuyện tàn khốc nhất.
Văn Bác và Y Đồng nói chuyện suốt cả buổi tối mà chẳng giải quyết được gì. Lúc đi ngủ, anh lạnh lùng nằm quay lưng lại với Y Đồng. Là vợ chồng nhưng lâu lắm họ không ngủ chung với nhau rồi, cuộc hôn nhân của họ gần như trở thành một cuộc hôn nhân không tình dục. Thực ra, điều này không cho thấy chức năng sinh lý của Văn Bác có vấn đề, chẳng qua đây chỉ là một hình thức “Chiến tranh lạnh” của anh. Thông thường, vợ chồng mỗi khi cãi cọ hoặc có mâu thuẫn, vợ thường là người sử dụng phương pháp “Cấm vận” để thể hiện sự bất mãn và trừng phạt đối với đức ông chồng. Nhưng Văn Bác lại hoàn toàn ngược lại, anh làm như vậy mục đích rất đơn giản, duy trì khoảng cách, quyết không thỏa hiệp.
Hai người cứ nằm quay lưng vào nhau như vậy, hầu như không nói chuyện gì, đúng kiểu đồng sàng dị mộng.
Văn Bác cứ nghĩ ngợi vẩn vơ, không sao ngủ được. Y Đồng ôm gấu bông rồi ngủ lúc nào không hay. Nhìn người vợ xinh đẹp và gợi cảm nằm bên cạnh mà anh chẳng có chút hứng thú nào. Nếu đổi lại là người khác thì đã sớm chồm lên như con hổ đói, ôm ấp, đam mê đắm chìm trong khoái lạc.
- Bác sĩ, tình hình của vợ tôi thế nào rồi ạ?
- Vợ anh bị giãn ống khí quản.
- Có nghiêm trọng không ạ? Có nguy hiểm đến tính mạng không?
- Rất nghiêm trọng, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, anh cứ yên tâm!
- Cảm ơn bác sĩ!
Họ đang nói chuyện thì đột nhiên Y Đồng lại ho, máu tươi lại trào ra từ miệng cô. Văn Bác vô cùng hoảng hốt, vội nói:
- Bác sĩ, mau, mau cầm máu cho vợ tôi với!
Sắc mặt Y Đồng càng thêm trắng bệch, chẳng khác gì một tờ giấy trắng, trông rất đáng sợ. Cô yếu ớt nằm ở đó, giống hệt như một con bướm xinh đẹp bị thương. Y Đồng quá suy nhược, gần như đã rơi vào trạng thái hôn mê. Nhìn sắc mặt trắng bệch của vợ, trái tim Văn Bác như thắt lại.
Bác sĩ nói:
- Vợ anh mất quá nhiều máu, cần phải truyện máu ngay, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng!
- Thế thì lấy máu của tôi đi, tôi với vợ tôi đều là nhóm máu O! – Văn Bác chẳng chút do dự, xắn ngay tay áo lên.
- Thế thì tốt, anh mau mau vào phòng hóa nghiệm đi! – Bác sĩ nói.
Sau khi làm xét nghiệm, mọi thứ đều phù hợp, Văn Bác liền truyền máu cho vợ. Nhìn từng giọt máu tí tách rơi trong ống truyền từ từ đi vào mạch máu của cô, Văn Bác thở phào cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Y Đồng từ từ mở mắt, nhìn Văn Bác đang nằm bên cạnh mình, nước mắt cô lã chã tuôn rơi, từng giọt, từng giọt lăn dài trên má.
- Bà xã, em đừng khóc, không sao đâu, có anh đây mà! – Văn Bác thấy Y Đồng khóc, liền vội vàng an ủi.
Y Đồng không nói gì, chỉ giơ tay ra, nắm chặt lấy tay anh. Văn Bác nói:
- Bà xã, em sẽ chóng khỏe thôi, anh sẽ ở đây với em mà!
- Anh có hận em không? – Y Đồng hỏi.
Văn Bác nhìn cô yếu ớt nằm đó, trong lòng vô cùng áy này. Mặc dù thường ngày cô đối xử với anh chẳng tốt đẹp gì, thường xuyên nghi ngờ anh, theo dõi anh, quát nạt anh, chửi mắng anh, gây sự với anh, nhưng lúc này đây, bao nhiêu hận thù dường như đã tan biến. Dù sao Y Đồng cũng là vợ anh, trong lúc có nguy cấp, là chồng cô, anh nên dốc sức đưa cô đi chữa trị, sao có thể lạnh lùng cho được?
Nghĩ thế, Văn Bác liền nắm chặt tay vợ, nói:
- Bà xã, anh không hận em, em cứ yên tâm dưỡng bệnh!
- Ừ!
Y Đồng đưa tay lên âu yếm khuôn mặt Văn Bác, bảo:
- Ông xã, anh truyền máu có đau