The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.

ỉ là phương pháp bất đắc dĩ của Văn Bác mà thôi. Nếu cứ như thế này mãi, sớm muộn gì anh cũng phát điên. Đây đâu phải cuộc sống hôn nhân? Rõ ràng là đang giày vò lẫn nhau. Tình yêu khiến con người ta vui vẻ, hôn nhân khiến con người ta hạnh phúc. Những cuộc hôn nhân của Văn Bác chẳng có lấy một chút vui vẻ và hạnh phúc nào, chuỗi ngày này chẳng khác gì địa ngục.
Y Đồng nằm viện mất một tuần mới được ra viện. Bác sĩ nói rằng bệnh nhân phải được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, không được tức giận, điều dưỡng là cực kỳ quan trọng. Mẹ vợ bắt Văn Bác phải chuyển sang nhà mình để tiện chăm sóc cho Y Đồng, vì điều kiện bên nhà bà tốt hơn. Văn Bác thấy cũng có lý, hơn nữa, vợ đang có bầu, lại bị ốm, chồng có chăm sóc cũng là điều đương nhiên, nếu lúc này mà anh biến mất thì quá vô trách nhiệm, càng chẳng có chút nhân tính nào. Vì thế, Văn Bác liền đồng ý, kế hoạch ly thân tạm thời bị gác lại. Dù Văn Bác rất khó chịu nhưng vẫn phải dọn đến nhà vợ. Chẳng còn cách nào khác cả, vì tạm thời anh vẫn chưa mua nổi nhà, thôi thì đành nhẫn nhịn vậy!
Sau khi chuyển đến ở nhà vợ, Văn Bác trở nên trầm ngâm, ít nói. Hàng ngày đi làm về đều im lặng, về cơ bản là không nói năng gì, ngoài mấy câu hỏi thăm vợ một cách máy móc. Thỉnh thoảng Văn Bác có đi làm về muộn một chút hoặc bị tắc đường là hai mẹ con Y Đồng lại thi nhau gọi điện hỏi anh đang ở đâu, Văn Bác nói đang ở trên xe, họ một mực phải hỏi rõ ràng, xe đến chỗ nào rồi? Còn mấy phút nữa thì về đến nhà? Lúc Văn Bác đi làm, cho dù Y Đồng không dọi thì mẹ cô cũng phải gọi hỏi anh đến công ty chưa, có ở văn phòng không? Rõ ràng là họ đang giám sát anh.
Văn Bác thầm nghĩ, các người muốn giám sát chứ gì? Vậy thì ngày nào tôi cũng nói cho các người biết thời gian đi làm, về nhà là đặt điện thoại lên bàn, mở nick, mở hòm thư cho các người muốn kiểm tra thế nào thì kiểm tra. Kiểm tra không thấy gì, để tôi xem các người còn có gì để mà nói nữa!
Một tuần như vậy trôi qua, Văn Bác làm việc đúng theo quy củ: hỏi thăm vợ, bê cơm rót nước, mát xa, thậm chỉ là rửa chân cho vợ. Một buổi tối Y Đồng bảo Văn Bác lấy nước cho cô ngâm chân, Văn Bác liền vào nhà vệ sinh lấy nước. Anh vừa đến nhà vệ sinh đã thấy mẹ vợ tắm mà không đóng cửa.
Mẹ Y Đồng chẳng có chút ý tứ nào khiến cho Văn Bác vô cùng tức giận. Anh quay phắt người đi thẳng vào phòng ngủ, tại sao tắm mà không chịu đóng cửa chứ? Thế này thì còn ra thể thống gì nữa? Đương nhiên, đây là nhà của người ta, bà ta muốn làm gì thì làm, bản thân có quyền lợi, ai dám can thiệp. Y Đồng thấy Văn Bác không mang nước về liền hỏi:
- Anh đã pha nước chưa?
- Chưa.
- Sao có mỗi việc cỏn con mà làm mãi không xong thế?
- Em tự đi mà xem đi! – Văn Bác nói.
- Cái gì?
- Em đi thì biết ngay mà!
Y Đồng ngạc nhiên chạy ra xem, thấy mẹ vừa tắm xong, đang mặc quần áo, chẳng có gì cả. Cô quay về, hỏi Văn Bác:
- Anh bảo em xem cái gì?
- Em không nhìn thấy à?
- Nhìn thấy cái gì cơ? Em chẳng thấy gì cả!
- Thế thì thôi, không nói nữa!
- Anh dở hơi à? Kì quặc!
Văn Bác liền lấy nước cho Y Đồng ngâm chân. Đúng lúc ấy mẹ Y Đồng mặc quần lót đi vào phòng, hỏi Y Đồng:
- Y Đồng, con có nhìn thấy cái váy đen mẹ mua mấy hôm trước đâu không?
- Con không biết!
- Có khi ở trong tủ của con đấy, để mẹ tìm thử!
Mẹ Y Đồng mặc quần lót mà cứ đi ra đi vào khiến cho Văn Bác vô cùng ngại ngùng, anh không thể chấp nhận cái kiểu hành xử này. Đường đường là bề trên, dù gì cũng phải làm gương cho con cháu, chú ý đến hình tượng của mình chứ! Trong phòng có đàn ông lại đi làm như vậy? Cho dù có là mẹ đẻ của mình cũng đâu có ai vô ý vô tứ như thế?
Văn Bác rửa chân cho Y Đồng xong liền đứng dậy đi ra ngoài ban công. Anh thật muốn nhảy xuống chết quách đi cho xong. Văn Bác chán nản nhìn bầu trời, ánh trăng yếu ớt dịu dàng tỏa xuống. Cứ nhớ đến bố mẹ đang ở phương xa là lòng anh lại đau như cắt. Là con trai mà anh chẳng thế báo hiếu cho bố mẹ, không biết những ngày tháng này bao giờ mới chấm dứt? Bao giờ sự nghiệp của anh mới thành công để có tiền mua nhà, đón bố mẹ lên đây ở?
- Văn Bác, anh vào mát xa chân cho em với, chân em phù lên kinh quá! – Văn Bác đang đứng hóng gió ngoài ban công thì Y Đồng lại gọi.
Văn Bác đành phải vào phòng mát xa chân cho vợ. Đúng là kể từ sau khi mang bầu, chân của Y Đồng đã phù lên nhiều. Phụ nữ có bầu, thân hình có thay đổi cũng là điều bình thường, mỗi người đàn bà đều trải qua giai đoạn này. Hồi đó mẹ mình cũng như vậy. Tục ngữ nói: “Có con mới biết lòng cha mẹ”, làm bố mẹ đúng là chẳng dễ dàng gì.
Văn Bác vừa mát xa chân cho vợ vừa nghĩ ngợi vẩn vơ. Mẹ Y Đồng vẫn mặc quần lót, đang sục sạo khắp tủ quần áo của vợ chồng cô để tìm cái váy của mình. Văn Bác vô cùng ngại ngùng, đành phải ngồi quay lưng lại phía bà, trong khi đó bà ta lại coi đó là chuyện bình thường, vừa tìm vừa nói chuyện với Y Đồng.
- Y Đồng, con phải bồi bổ cho tốt, yên tâm dưỡng thai, sau này sinh cho mẹ một đứa cháu mập mạp đấy!
- Ha ha, mẹ à, mẹ mong có cháu đến thế cơ à?
- Chứ còn gì nữa, mẹ mong đến mỏi mắt rồi đấy!<