Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
không?
- Không đau!
- Anh sợ tiêm, em biết là anh đau lắm!
- Anh không sợ, em đừng nghĩ ngợi gì cả, cứ yên tâm dưỡng bệnh, đợi em hồi phục, anh sẽ dẫn em đi du lịch!
- Thật không? Anh nói là phải giữ lời đấy!
- Chắc chắn rồi!
- Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!
- Ok, chúng ta ngoắc tay nào!
- Được, ngoắc tay!
Y Đồng yếu ớt giơ ngón tay út của mình lên, hai người ngoắc tay với nhau. Các bác sĩ, y tá đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này đều rất cảm động, đúng là một cảnh tượng ấm áp!
Một lát sau, Văn Bác liền gọi điện về thông báo cho gia đình Y Đồng biết tin. Chẳng mấy chốc, bố mẹ và em gái cô đã đến. Vừa vào phòng bệnh, mẹ Y Đồng đã khóc ầm lên:
- Con ơi là con, con lại phải chịu khổ rồi! Mẹ đau lòng đến chết mất thôi!
Em gái Y Đồng cũng nói:
- Chị, chị đã đỡ hơn chưa?
Y Đồng yếu ớt gật đầu. Bố Y Đồng hỏi:
- Giờ con thấy thế nào?
Y Đồng trả lời:
- Không sao đâu bố. Mọi người chờ lo, con sẽ khỏe lại nhanh thôi!
Cả nhà quây quần bên giường bệnh của Y Đồng, hỏi han, cảnh tượng vô cùng ấm cúng. Cũng đúng thôi, ai mà chẳng xót con mình? Văn Bác âm thầm quan sát mọi việc, tâm trạng rất kỳ lạ, không hiểu nổi là cảm giác gì.
Sau khi truyền máu xong, anh liền xuống giường, ra ngoài mua canh gà cho Y Đồng, bởi vì thường ngày cô rất thích ăn canh gà, giờ cô đang bị bệnh, canh gà cũng là món ăn bổ nhất. Văn Bác ra khỏi viện, đến nhà ăn mua canh gà. Vừa mới vào đại sảnh, ngẩng đầu lên, Văn Bác chợt khựng người lại, anh nhìn thấy Lương Tuyết, cánh tay cô bị quấn băng, đang đi từ trong viện ra.
- Em sao thế? – Văn Bác kinh ngạc hỏi.
- Em bất cẩn ngã bị thương thôi! – Lương Tuyết nói.
- Hả? Sao lại ngã bị thương? – Văn Bác lo lắng hỏi.
- Lúc chiều em lấy đồ trên tủ xuống, đứng lên ghế, chẳng may lại ngã xuống!
- Có nghiệm trọng không? Giờ em đã đỡ hơn chưa?
- Tay phải bị gãy rồi, bác sĩ nói phải nghỉ ngơi ba tháng mới hồi phục được!
- Giờ em đau lắm không?
- Em đã bó bột rồi, tạm thời không sao, chỉ không thể cử động được thôi. À phải rồi, anh vào bệnh viện làm gì thế? – Lương Tuyết hỏi anh.
- Vợ anh phải nằm viện!
- Hả? Bệnh gì thế? Có nghiêm trọng không?
- Bác sĩ nói là giãn ống khí quản, tình hình có vẻ khá nghiêm trọng. Nhưng cũng may là không nguy hiểm đến tính mạng! – Văn Bác nói.
- Vậy anh chăm sóc vợ anh cho chu đáo, để chị ấy sớm hồi phục!
- Ừ, anh sẽ làm vậy!
- Phụ nữ những lúc thế này rất cần có sự quan tâm chăm sóc của chồng, anh phải chăm sóc chị ấy thật chu đáo, đừng để chị ấy không vui!
Hai người đang đứng nói chuyện trong hành lang. Lúc này, Y Đồng được mẹ và em gái dìu đi vệ sinh, vừa hay đi qua hành lang, nhìn thấy cảnh tượng đó. Sắc mặt cô lập tức thay đổi, tâm trạng trở nên tồi tệ. Y Đồng quay sang nói với mẹ:
- Mẹ nhìn đi, lúc con ốm đau thế này mà anh ta còn có tâm trạng nói chuyện yêu đương với đứa con gái khác.
- Văn Bác, đồ khốn kiếp, vợ anh bị bệnh thế này mà anh còn có tâm trạng đi tán gái nữa à? – Mẹ Y Đồng quát.
- Cái gì? Mẹ chớ nói bừa, con với đồng nghiệp hoàn toàn trong sạch, cô ấy đến bệnh viện bó bột, tình cờ gặp nhau, con chỉ hỏi thăm cô ấy vài câu thôi mà! – Văn Bác nói.
- Lần này chính mắt tao nhìn thấy, mày còn chối cãi à?
Văn Bác thấy tình hình có vẻ không ổn, liền bảo Lương Tuyết mau mau đi về.
Lương Tuyết nói:
- Nếu em mà đi, anh càng khó ăn nói!
Trong khi hai người đang nói chuyện thì Y Đồng được mẹ với em gái dìu đến trước mặt Lương Tuyết. Y Đồng không nói nửa lời, đưa tay lên cho cô một cái bạt tai, chỉ vào mặt cô mà chửi:
- Đồ tiện nhân này, mày dám đến tận bệnh viện để quyến rũ chồng tao à? Đồ mặt dày!
Văn Bác thấy Lương Tuyết bị Y Đồng đánh, nhất thời không nén được liền lớn tiếng quát:
- Cô điên à?
Lương Tuyết ôm mặt, bình thản nói:
- Tôi không quyến rũ chồng chị, thật đấy! Tôi ngã bị thương đến bệnh viện bó bột, không tin chị cứ nhìn cánh tay tôi đi!
- Tin mày á? Loại đàn bà như mày có gì để mà tin? Vô liêm sỉ, hèn hạ, tao phải đánh chết mày! – Y Đồng càng nói càng tức, giơ tay lên định đánh Lương Tuyết nữa.
Lương Tuyết hoảng hốt giữ chặt tay Y Đồng lại, phẫn nộ gào lên:
- Cô điên thật rồi!
Y Đồng túm chặt lấy Lương Tuyết, quyết không chịu buông tha. Văn Bác tức đến không nhịn nổi, liển bẻ tay Y Đồng ra sau rồi gào lên:
- Có gì từ từ nói, sao cô cứ phải động tay động chân đánh người thế hả?
- Anh còn nói giúp nó nữa à? Có giỏi thì anh đánh chết tôi đi! – Y Đồng gào lên.
- Ai nói giúp cô ấy? Tôi đang nói lĩ lẽ với cô đấy, sao cô có thể tùy tiện đánh người như vậy được? – Văn Bác chỉ trích.
- Rõ ràng anh đang bênh vực cho cô ta, sao anh có thể nhẫn tâm với tôi như vậy? – Y Đồng bật khóc.
- Cô có thể lí trí được chút không hả? – Văn Bác nói.
- Cái gì? Tôi không lí trí ư? Nếu tôi không lí trí thì đã sớm chết chung với anh rồi!
- Cô nói lảm nhảm cái gì vậy? Chẳng tỉnh táo gì cả!
- Tôi nói lại lần nữa, tôi với chồng chị không có gì cả, chị phải tin tôi. Hôm nay tôi đến bệnh viện bó bột thì tình cờ gặp anh ấy c