XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.

hứ không phải đến tìm anh ấy! – Lương Tuyết nói.
- Em mau về đi, mặc kệ cô ta! – Văn Bác bảo.
Lương Tuyết vừa quay người định bỏ đi thì Y Đồng đã vùng ra khỏi tay Văn Bác, điên cuồng lao đến giáng cho Lương Tuyết một đấm, Lương Tuyết nhận một cú đấm của Y Đồng liền lảo đảo rồi ngã xuống đất. Văn Bác không thể nhịn được nữa, liền đến cho Y Đồng một cái bạt tai rồi lớn tiếng quát:
- Cô gây chuyện đã đủ chưa hả?
- Mẹ kiếp, mày dám đánh con gái bà, bà cho mày biết tay!- Mẹ Y Đồng nghiến răng, lao lên đánh Văn Bác.
Văn Bác đang cúi xuống đỡ Lương Tuyết thì mẹ Y Đồng đã lao đến đánh anh. Văn Bác không kịp phòng bị nên đầu và mặt lĩnh đủ mấy cú đấm dữ dội của mẹ Y Đồng. Văn Bác điên tiết đẩy bà ngã ra đất. Anh tức giận nói:
- Bà còn dám động đến tôi nữa, tôi sẽ cho bà bò lết dưới đất ngay!
Mẹ Y Đồng chống lưng rên rỉ, thế nhưng miệng vẫn không ngừng chửi rủa. Em gái Y Đồng vội vàng chạy đến dìu mẹ, hai mẹ con Y Đồng khóc lóc om sòm. Văn Bác dìu Lương Tuyết dậy, nói:
- Chúng ta đi thôi, anh đưa em về, xem xem ai dám đụng đến em!
Bố vợ Văn Bác thấy ồn ào liên từ phòng bệnh chạy ra, định đánh Văn Bác nhưng anh liền nói:
- Nếu ông dám đánh tôi, tôi sẽ cho ông bò lết ra khỏi đây!
Trước khi đi, Văn Bác lạnh lùng nói với bố vợ:
- Tôi trả con gái ông lại cho ông, tôi không cần nữa!
Y Đồng nhìn thấy Văn Bác dìu Lương Tuyết đi liền gào lên:
- Nếu anh dám bước chân ra khỏi cánh cửa này thì đừng bao giờ quay lại, tôi sẽ cho anh ân hận cả đời!
Văn Bác nghe thấy Y Đồng nói vậy liền giật thót, một linh cảm không lành bỗng ập đến. Anh thầm nhủ, chẳng nhẽ cô ta định phá thai? Văn Bác toàn thân lạnh ngắt. Người đàn bà này bị bức ép đến phát điên rồi, giờ chuyện gì cô ta cũng dám làm. Nếu như Y Đồng bỏ đứa bé, thì chuyện ly hôn sẽ càng trở nên dễ dàng, bản thân anh cũng chẳng còn gì để mà do dự. Nhưng đứa trẻ vô tội, nó vẫn còn chưa kịp nhìn thấy ánh sáng mặt trời, cây cối, còn chưa nhận được tình yêu của bố mẹ thì đã bị giết chết rồi, sự thật sao mà quá tàn khốc! Trái tim Văn Bác như bị bóp nghẹt, một tình cảm cha con bỗng dâng trào trong lòng. Anh muốn được làm cha, cái cảm giác được làm cha sao mà tuyệt diệu đến vậy! Hơn nữa, cho dù bỏ đứa bé này đi anh có không xót xa thì bản thân anh cũng chẳng qua nổi cửa ải của bố mẹ, biết làm sao ăn nói với họ đây? Bố mẹ anh biết chuyện rồi chắc chắn sẽ đau đớn đến chết đi sống lại. Nếu bố mẹ anh có xảy ra chuyện thì anh sẽ phải ân hận cả đời.
Văn Bác chân trong chân ngoài, cứ đứng ngây ra ở đó, anh không dám mạo hiểm bước một bước cuối cùng ra khỏi cánh cửa này. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng quyết liệt, Văn Bác cân nhắc thiệt hơn rồi quyết định ở lại.
Văn Bác nhìn Y Đồng, bộ mặt cô ta vì tức giận mà trở nên méo mó vô cùng đánh sợ, trông hung tợn như một con sư tử cái. Văn Bác nhẹ nhàng với Lương Tuyết:
- Xin lỗi em, em về trước đi, hôm khác anh đến thăm em!
- Ok. Em về trước đây, anh nhất định phải chăm sóc chị ấy, đứng để bệnh tình thêm nghiêm trọng! – Lương Tuyết dặn dò.
- Anh biết rồi! – Văn Bác khé gật đầu.
- Gia đình hòa thuận là điều quan trọng nhất, đưng để bố mẹ anh phải lo lắng, họ đã lớn tuổi rồi.
- Cám ơn em, anh sẽ cố gắng!
- Em đi đây, anh nhớ giữ gìn sức khỏe!
- Ok, em đi cẩn thận, chú ý an toàn!
Lương Tuyết ra về, nhìn theo bóng cô đang khuất dần, Văn Bác cảm thấy vô cùng khó chịu. Đương nhiên anh chẳng còn tình yêu đối với Lương Tuyết nữa, nhưng vẫn cảm thấy một người con gái như cô quá tâm lý, quá chu đáo, nếu như Y Đồng có được một nửa trái tim như Lương Tuyết thì cuộc sống của anh đã trở nên tốt đẹp hơn nhiều rồi!
Một câu “Đừng để bố mẹ anh phải lo lắng, họ đã lớn tuổi rồi” của Lương Tuyết khiến cho tâm trạng của Văn Bác càng thêm rối bời. Là một người ngoài cuộc, chẳng có bất kỳ quan hệ gì với bố mẹ anh, thế mà Lương Tuyết quan tâm đến họ, ấy vậy mà vợ anh, đường đường là con dâu của bố mẹ anh, mà chưa bao giờ quan tâm chăm sóc họ, thậm chí còn chưa bao giờ tôn trọng, chưa bao giờ báo hiếu. Dù sao đi nữa bố mẹ anh cũng là bố mẹ chồng của cô mà. Kể từ khi kết hôn cho đến giờ, ngay cả một câu quan tâm, một lời thăm hỏi đơn giản nhất, Y Đồng cũng chưa từng nói bao giờ. Đây đâu có phải là hành động của một người con dâu? Ngay cả hàng xóm láng giềng cũng chẳng bằng.
Văn Bác đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì đột nhiên Y Đồng lạnh lùng nói:
- Sao thế? Không nỡ để người ta đi à? Vậy thì anh đuổi theo đi!
- Tôi nói lại lần nữa, giữa tôi và cô ấy không có quan hệ gì cả, chúng tôi chỉ là đồng nghiệp, nếu cô vẫn không tin, tôi cũng chẳng còn cách nào khác, cô đừng ép người thái quá! – Văn Bác nghiêm giọng nói.
- Anh nói không có quan hệ gì là không có quan hệ gì chắc? Ai tin anh được chứ? – Y Đồng nói.
Văn Bác nghe thế chẳng còn biết nói gì nữa. Anh biết rằng dù mình có nói thế nào cũng vô ích. Anh thầm đưa ra một quyết định rất bạo gan, đó là đợi Y Đồng khỏe lại sẽ sống ly thân với cô, sau đó từ chức, tắt máy, để không ai có thể tìm thấy anh. Đến lúc ấy xem cô ta làm được gì?
Chỉ có điều đây ch