XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.

chửa mấy tháng rồi đây này! – Y Đồng vô cùng kích động.
- Khi nào cô sinh, công ty sẽ cho anh ấy nghỉ phép! – Trần Giang nói.
- Nghỉ phép ư? Anh nói dễ nghe nhỉ? Nếu tôi có xảy ra chuyện gì thì ai gánh trách nhiệm? Anh gánh trách nhiệm nhé!
- Chúng tôi cũng làm việc theo yêu cầu của công ty thôi. Văn Bác là nhân viên của công ty, vì vậy phải làm theo quy định của công ty!
- Tôi không cần biết, dù gì tôi dứt khoát không cho anh ấy đi!
- Bà xã, đi thôi, về nhà thôi! Chuyện này từ từ bàn bạc! – Văn Bác nói.
- Hừ, tôi mà xảy ra chuyện gì, ai cử anh đi thì đi mà gánh trách nhiệm! Đến lúc ấy tôi sẽ cho hắn ta biết tay! – Y Đồng nghiến răng nói.
Chuyện Y Đồng đến làm loạn chẳng mấy chốc đã lan truyền trong công ty, điều này khiến cho Văn Bác mất hết thể diện. Nghiêm trọng hơn nữa là các lãnh đạo của công ty vô cùng tức giận, hậu quả đương nhiên là rất nghiêm trọng rồi. Phó tổng giám đốc Trần Giang nói: “Nếu như Văn Bác không làm theo quy định của công ty thì cứ xin nghỉ việc”.
Văn Bác vô cùng khó xử. Nếu xin nghỉ việc, chắc chắn cũng không thể tìm được một công việc tốt thế này, cho dù có tìm được việc thì cũng phải bắt đầu lại từ đầu. Mặc dù nói một công việc với đồng lương sáu, bảy nghìn tệ mỗi tháng đối với người khác là hết sức bình thường nhưng đối với Văn Bác lại vô cùng quan trọng. Anh cần rất nhiều tiền để nuôi gia đình, để sống, để chăm sóc bố mẹ, quan trọng hơn là, anh cần kiếm nhiều tiền như vậy để tìm lại sự tự tôn và niềm tin của mình.
Rốt cuộc là nghe theo công ty hay nghe theo vợ đây? Văn Bác đã rơi vào một mâu thuẫn quá lớn. Anh hiểu rằng không có tiền thì mình chẳng có gì cả. Điều kiện gia đình rất khó khăn, bố mẹ anh phải sống trong một căn nhà dột nát, Văn Bác thường xuyên lén gửi tiền về, giúp bố mẹ xây sửa lại nhà cửa, cải thiện đời sống cho họ. Giả sử bố mẹ ốm đau, anh biết lấy tiền đâu ra mà lo cho họ đây? Lẽ nào ngửa tay ra xin tiền vợ? Văn Bác thừa hiểu rằng, cho dù bố mẹ anh ốm, cần đến tiền chữa trị, Y Đồng cũng chẳng buồn ngó ngàng đến, anh quá hiểu cô rồi.
Càng đến ngày khởi hành, Văn Bác càng thấy áp lực, anh không biết phải làm thế nào? Rốt cuộc có đi hay không? Văn Bác nghĩ, mặc dù mình có đi thì Y Đồng vẫn có mẹ chăm sóc, đến lúc ấy chẳng phải chỉ cần mình gửi tiền về cho vợ là xong hay sao? Cứ quyết định như vậy đi, ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách!
Sau khi đưa ra quyết định, Văn Bác âm thầm bắt đầu công tác chuẩn bị. Anh vẫn về nhà đúng giờ như thường ngày, vẫn chăm chỉ làm việc nhà, lau sàn, nấu cơm, rửa bát, tối đến phục vụ vợ đi tắm, đi ngủ. Văn Bác cần cù, chịu thương chịu khó.
Ngày lên đường sang chi nhánh công ty ở Thâm Quyến công tác, anh dậy từ sáng sớm, dọn dẹp vệ sinh nhà cửa thêm lần nữa, và còn làm đồ ăn sáng cho mọi người. Xong xuôi đâu đấy anh mới ra khỏi nhà. Trước khi đi, còn hôn vợ đang say ngủ, anh nhủ thầm trong lòng: “Bà xã, anh xin lỗi, anh cũng chỉ vì công việc, chẳng có cách nào khác. Anh sẽ thường xuyên về thăm em, đợi khi nào em sinh coi rồi, nhất định anh sẽ về chăm sóc em!”.
Văn Bác đến công ty, làm xong thủ tục rồi ra thẳng sân bay. Máy bay cất cánh để lại sau lưng là một thành phố xinh đẹp, ở thành phố ấy còn có cô vợ ngang ngược của anh và gia đình cô ấy.
Văn Bác đi rồi, chờ đợi anh là cái gì đây? Vì công việc, Văn Bác đã phải đưa ra sự lựa chọn, nếu đã lựa chọn thì phải đi thôi!
Máy bay hạ cánh, anh liền mở máy nhắn tin hỏi thăm Y Đồng rồi lại tắt máy. Giờ anh sợ vợ sẽ hỏi anh đang ở đâu? Nếu như mở máy, anh biết phải trả lời như thế nào đây? Vì vậy thôi thì cứ tắt máy đi cho xong.
Đến công ty, Văn Bác chưa kịp nghỉ ngơi đã vùi đầu vào công việc. Có lẽ bây giờ, cách duy nhất để anh giải tỏa áp lực chính là bán mạng làm việc. Ngoài việc đó ra, anh chẳng còn cách nào khác cả.
Văn Bác bận rộn cả ngày trời. Tối đến, trong lòng anh vô cùng hoang mang, bởi vì ra đi không lời từ biệt khiến cho anh cảm thấy vô cùng áy náy. Nhưng nếu như để cho Y Đồng đến thẳng Thâm Quyến này, chắc chắn sẽ là một cuộc “chiến tranh” dữ dội.
Văn Bác trăn trở đến tận nửa đêm, cuối cùng không chịu được nữa đành mở máy lên, định nhắn tin cho Y Đồng. Nhưng vừa mở ra, cả núi tin nhắn đã ập đến máy anh, chứa đầy hòm thư. Nội dung đều là: “Anh đang ở đâu? Sao vẫn chưa về? Tại sao anh không trả lời tin nhắn? Sao lại tắt máy? Có phải anh lại đi hú hí với con nào ở bên ngoài