Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.

không tiện trút giận ra ngoài. Cô ta ở nhà cô ta rồi, muốn chơi bài hay làm gì thì ai mà cấm đoán được? Thực ra, Y Đồng cũng nghĩ như thế, tôi đánh bài, anh không thích, thấy nghịch mắt thì cũng cố mà nhịn, nếu không chịu được thì anh có thể đi.
Văn Bác cố gắng nén cơn giận, ở trong nhà vợ, anh hoàn toàn là một người ngoài, chẳng có quyền can thiệp vào chuyện riêng tư của cô. Đúng lúc ấy, điện thoại của Văn Bác đổ chuông, phó giám đốc Trần Giang lớn tiếng chất vấn anh tại sao chưa được sự cho phép của công ty mà đã tự động quay về rồi bảo anh lập tức đến tổng bộ công ty. Y Đồng nhìn thấy Văn Bác ra khỏi cửa liền nhếch môi cười khẩy, lòng thầm nhủ: “Anh còn muốn đi à? Lần này đã về rồi thì chớ mong ra khỏi đây nửa bước!”.
Văn Bác vừa chân trước chân sau ra khỏi cửa, Y Đồng đã lạnh lùng hỏi:
- Đi đâu đấy?
- Công ty bảo anh qua bên đó, có việc! – Văn Bác nói.
- Chẳng phải tôi đã nói rõ với công ty anh rồi hay sao? Còn có gì để mà nói nữa? – Y Đồng hầm hừ.
- Đây là công việc của tôi, cô không có quyền chất vấn!
- Tôi không có quyền chất vấn ư? Đầu óc anh có vấn đề à?
- Cô mới có vấn đề đấy! Tôi không có thời gian dây dưa với cô!
Văn Bác quát xong liền quay đầu đi thẳng, bỏ lại sau lưng tiếng chửi bới của Y Đồng. Văn Bác lại thở dài, bản thân anh lớn thế này rồi mà chưa từng gặp loại phụ nữ nào như vậy, kết hôn với một người như thế, thật đúng là có mắt như mù!
Anh thầm thề với mình, nếu một ngày nào đó anh có cơ hội thoát khỏi người đàn bà này, anh quyết không lùi bước.
Văn Bác vội vàng đến công ty. Phó tổng giám đốc Trần Giang mặt đỏ phừng phừng vì tức giận, đang ngồi ở văn phỏng chờ anh. Văn Bác vô cùng xấu hổ, không biết phải đối mặt với lãnh đạo như thế nào. Là một nhân viên của công ty, thế mà anh lại không thể nghe theo sự sắp đặt của lãnh đạo, lại gây ảnh hưởng đến công việc chung, điều này khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu. Vừa thấy Văn Bác vào đến phòng, Trần Giang đã đanh giọng chất vấn:
- Văn Bác, tại sao chưa được sự đồng ý của công ty mà anh đã tự ý rời khỏi đó vậy?
- Xin lỗi phó tổng giám đốc, là bởi vì nhà tôi có việc, vợ tôi đang mang bầu… – Văn Bác rụt rè nói, cảm thấy rất áy náy.
- Anh có biết là anh đi rồi để lại cho công ty bao nhiêu tổn thất không? – Trần Giang hết sức tức giận.
- Tôi rất xấu hổ, chỉ có điều ngày nào vợ tôi cũng làm loạn lên, không cho tôi… – Văn Bác vô cùng khó xử.
- Đó là chuyện riêng của anh, tôi không cần biết. Nếu như đã làm việc thì phải có quy củ, nếu như anh không thể làm việc theo quy định của công ty, anh có thể nghỉ việc! – Trần Giang càng nói càng gay gắt.
- Vâng vâng, sẽ không có lần sau đâu ạ, hi vọng công ty cho tôi một cơ hội!
- Anh biết không? Anh đi về, khách hàng bên đó không có anh ký tên, đơn đặt hàng không ký được, làm công ty tổn thất bao nhiêu anh có biết không?
- Tôi…
- Tổng giám đốc Triệu của anh tức điên lên rồi anh có biết không hả? Ông ta còn đập bàn đập ghế với tôi, hỏi tôi sắp xếp người kiểu gì thế? Anh bảo tôi phải ăn nói thế nào với cấp trên đây?
Trần Giang trút hết cơn giận lên Văn Bác, còn anh chỉ biết cúi đầu chấp nhận, không dám nói năng gì. Cũng phải thôi, là do bản thân anh sai, còn có gì để mà nói cơ chứ? Công ty không đuổi việc anh đã là nhân từ lắm rồi, nếu đổi lại là người khác chắc đã phải ra đi từ lâu.
Trần Giang mắng mỏ, chỉ trích chán rồi mới cho Văn Bác ra về. Văn Bác về nhà, nhìn thấy Y Đồng vẫn đang chơi bài, bộ dạng vô cùng thờ ơ. Anh vô cùng tức giận nhưng vẫn phải nén trong lòng. Mẹ Y Đồng đi mua thức ăn về, vừa nhìn thấy Văn Bác đã bắt đầu ca cẩm:
- Tao nói rồi mà, mày đúng là thằng chẳng ra gì, vợ thì chửa mấy tháng rồi, thế mà mày còn có tâm trạng để mà ra ngoài đú đởn, sao mày chẳng có chút trách nhiệm nào thế hả?
- Mẹ, sao mẹ lại nói thế? Công ty cử con đi Thâm Quyến công tác chứ có phải đi du sơn ngoạn thủy đâu? Mẹ tưởng con muốn đi lắm chắc?
- Vợ mày bầu bí như thế này rồi mà mày còn đi Thâm Quyến được à? Vợ quan trọng hay là công việc quan trọng? – Mẹ Y Đồng chất vấn.
- Đương nhiên con biết là vợ con quan trọng, nhưng hiện giờ cô ấy cũng không phải là không hoạt động được, mới có thai năm tháng chứ bao nhiêu đâu, người ta mang thai sáu, bảy tháng mà vẫn đi làm đấy thôi! – Văn Bác cãi lại.
- Mẹ kiếp, mẹ anh chửa năm tháng vẫn đi làm được à? – Y Đồng chửi chen vào.
- Em ăn nói cái kiểu g


XtGem Forum catalog