The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.

ì cậy hả? Chẳng có chút lễ phép nào cả?
Văn Bác tức điên lên, anh không thể chịu nổi cái kiểu ăn nói vô lễ này của Y Đồng. Là đàn ông mà bị đàn bà cưỡi lên đầu thế này thì ai mà chịu nổi chứ?
- Tôi có bầu, anh có biết dưỡng thai quan trọng thế nào không hả? – Y Đồng tỏ vẻ ấm ức.
- Anh biết em mang bầu nên rất cần được chăm sóc, nhưng em cần cái gì, có thể nói với anh, có cần thiết phải làm như vậy không? Cả thế giới này đều phải xoay quanh em, em tưởng mình tài giỏi lắm đấy hả? – Văn Bác nói.
- Mang bầu khổ thế nào anh có biết không hả? Chân tôi phù hết cả rồi, anh có hiểu nỗi đau khổ của tôi không hả?
- Anh biết em rất vất vả, nhưng đàn bà mang bầu, có con là chuyện rất bình thường, trên đời này có người phụ nữ nào được sống trong nhung lụa như em không? – Văn Bác cáu kỉnh nói.
- Tôi sống trong nhung lụa? Tôi chịu khổ thế nào anh đâu có biết.
- Cái thằng này, sao mày chẳng có chút quan tâm nào thế hả? Y Đồng nó mang thai, cũng là cốt nhục của mày, mày tỏ ra đôi chút tình cảm thì đã làm sao hả? – Mẹ Y Đồng nói.
- Không phải là con không muốn, thường ngày con đối xử với cô ấy vẫn chưa đủ tốt à? Con còn làm ít việc hay sao? Kể từ ngày kết hôn tới giờ, cô ấy đã mấy lần phải xuống bếp nấu nướng? Đã mấy lần phải rửa bát đũa? Lau sàn nhà? Giặt quần áo? Đến chân của cô ấy cũng chính tay con rửa, mẹ còn muốn con làm cái gì nữa? Con lấy cô ấy về làm vợ chứ không phải để làm mẹ! – Văn Bác càng nói càng tức.
- Nó là vợ của mày, mày làm vậy cũng là điều đương nhiên – Mẹ Y Đồng nói.
- Con là đàn ông, mẹ bảo con sau này làm sao ngẩng đầu nhìn người khác?
- Giữa hai vợ chồng mà còn phải so đo chuyện đó sao?
- Con gái của bố mẹ chưa bao giờ coi trọng sự nghiệp của chồng. Trong lòng cô ấy coi thường con, coi thường gia đình con, làm việc gì cũng không bao giờ nghĩ đến gia đình nhà chồng. Con gái mẹ đâu phải gả cho con? Rõ ràng là con bị gả cho con gái mẹ thì có! – Văn Bác tức tối nói.
- Mày đừng có nói năng khó nghe như vậy!
- Con đang nghĩ cái nhà này giáo dục kiểu gì không biết? Nhà mình thì mới là tổ tiên, phải đặt lên cao mà tôn trọng, còn nhà chồng toàn là nô lệ, người làm, nên phải đặt xuống dưới gót giày. Có đúng thế không?
Câu nói này của Văn Bác khiến cho mẹ con Y Đồng cứng họng không nói được gì. Y Đồng lúc này mặt tái xanh…
Văn Bác không đợi cô kịp nói gì đã quay người bỏ đi. Anh thực lòng không muốn cãi vã với Y Đồng. Những cuộc cãi vã như thế này đâu có ít, phải đến vài chục lần, thậm chí là hàng trăm làn ấy chứ. Nói thực lòng, Văn Bác giờ đã hoàn toàn tê liệt rồi.
Văn Bác vừa ra khỏi cửa, mẹ Y Đồng đã vội vàng kéo anh lại, không cho anh đi. Văn Bác thấy mẹ vợ cố tình ngăn không cho mình ra ngoài nên cũng chẳng miễn cưỡng, vì thế, đành phải quay vào phòng ngủ đọc báo. Trong phòng khách vẫn vang lên tiếng bài mạt chược lạo xạo, Y Đồng còn cao hứng nói chuyện vui vẻ với mấy người cùng chơi, phân tích thắng thua. Một đám người tầm thường toàn làm những việc tầm thường, lãng phí thời gian.
Văn Bác đọc báo một lúc, đột nhiên thấy trong lòng bất an. Anh nhớ đến bố mẹ ở dưới quê. Bố mẹ anh hiện giờ vẫn đang sống kham khổ, không biết bản thân anh bao giờ mới có đủ khả năng đón bố mẹ lên thành phố phụng dưỡng đây? Theo như tình hình của anh bây giờ thì đừng nói là mười năm mà hai mươi năm cũng vẫn không thể.
Văn Bác nhận thức được rằng bản thân mình phải nỗ lực để tạo dựng sự nghiệp, nếu như cứ sống tạm bợ qua ngày như thế này thì chẳng những anh không thể cải tạo vận mệnh của mình mà còn chẳng có được một kết cục có hậu. Một công việc với mấy nghìn tệ tiền lương, đàn ông mà chỉ có chút ít bản lĩnh như thế thì đàn bà biết trông đợi gì vào đây? Cô ta còn có thể tôn trọng anh được không? Nếu như anh có quyền hoặc có nhiều tiền, kiếm được hàng chục, hàng trăm nghìn tệ mỗi tháng, chắc chắn cô ta sẽ ngoan ngoãn, sẽ tận tụy chăm sóc anh, đảm bảo không dám khinh thường anh nữa. Đàn bà mà, thực ra cũng rất dễ dỗ dành, chỉ vài bộ đồ hàng hiệu, mấy món trang sức đắt tiền… bảo cô ta làm gì là làm cái nấy ngay.
Nếu là như vậy, chỉ có một con đường duy nhất, đó là kinh doanh, xây dựng sự nghiệp. Ngoài con đường đó ra, anh chẳng còn cách nào khác. Văn Bác quyết định sẽ làm kinh doanh, nhưng rốt cuộc phải kinh doanh gì đây? Rốt cuộc phải kinh doanh cái gì mới kiếm được ra tiền? Nếu như la