Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.
br>- Vâng, thế con sẽ cố gắng sinh cho mẹ một đứa cháu mũm mĩm!
- Con mà sinh con rồi, bố mẹ sẽ đỡ cô đơn hơn!
- Đúng thế, đứa bé chính là “Hạt dẻ cười” của nhà ta!
- Có cháu rồi, mẹ sẽ giữ chặt lấy nó, đừng ai mong cướp nó khỏi tay mẹ!
Văn Bác nghe thấy những điều mẹ vợ nói, cảm thấy vô cùng khó chịu, cứ như thể vừa nuốt phải một con nhặng. Bọn họ nói chuyện thoải mái mà chẳng để ý gì đến cảm nhận của anh. Rõ ràng là coi anh như không khí, như vô hình, coi anh như không tồn tại vậy.
Văn Bác đang bực bội thì mẹ Y Đồng lại nói:
- Y Đồng, sau này không được sự đồng ý của mẹ thì không được cho đứa bé đi đâu hết, nghe thấy chưa hả?
- Dạ, mẹ yên tâm, con sẽ nghe theo mẹ! – Y Đồng cười nói.
Văn Bác đột nhiên đứng bật dậy, đi ra ngoài, tâm trạng cực kỳ u uất. Ra ngoài cửa, anh liền gọi điện cho Trương Tân, mời cậu ta đi uống rượu. Trương Tân nói cậu ta với Trần Na và một vài đồng nghiệp khác đang ăn đêm ở bên ngoài, bảo anh lập tức qua đó. Văn Bác nghĩ như vậy cũng tốt, mọi người cùng ăn uống, nói chuyện cho tâm trạng nhẹ nhõm hơn.
Văn Bác vội vàng tìm đến chỗ ăn đêm của bọn Trương Tân. Cả đám ngồi dàn hàng dọc, rất đông, cực kỳ ồn ào. Trương Tân, Trần Na và mấy đồng nghiệp đang ăn uống vui vẻ. Vừa gặp mặt, Trương Tân đã nói:
- Văn Bác, lúc tan ca mọi người rủ nhau đi ăn, vốn định rủ anh đi cũng nhưng lại sợ vợ anh không cho anh đi, thế nên không bảo gì anh cả, anh đừng để bụng nhé!
- Không sao, chẳng phải tôi đã đến rồi sao? – Văn Bác nói.
- Sao hôm nay anh lại phá lệ ra ngoài thế này? Vợ anh có cho phép không vậy? – Trần Na hỏi.
- Mặc xác cô ta, tôi đâu phải là con chó của cô ta? Kể từ nay về sau, cô ta đừng hòng quản lý tôi !
- Thật không ? Anh đổi đời rồi à? – Trương Tân nói.
- Tự do nhất định phải đấu tranh để giành lấy, nếu không sẽ thành nô lệ mất! – Văn Bác bảo.
- Ha ha, nói hay lắm! Nào người anh em, cạn trước ba ly đi! – Trương Tân nói.
Văn Bác cầm cốc rượu lên, một hơi uống cạn. Trương Tân lại rót đầy cốc, Văn Bác lại uống hết, Lương Tuyết lại rót thêm lần nữa, Văn Bác uống cạn một hơi.
- Giỏi lắm, đúng là đàn ông chân chính! – Trương Tân cười bảo.
- Nào, các anh em, mọi người cùng cạn chén! Hôm nay tôi mời! – Văn Bác nói.
- Văn Bác, vợ cậu đến kìa! Bên kia kìa! – Một đồng nghiệp đột nhiên hô.
- Hả? Vợ tôi đến á? – Văn Bác hoảng hốt nhìn theo hướng tay chỉ của đồng nghiệp. Nhưng anh nhìn quanh mà chẳng thấy ai cả. Lúc này đồng nghiệp của Văn Bác mới cười ầm lên:
- Văn Bác, lừa anh thôi, giờ anh đúng là thần hồn nát thần tính rồi!
- Cái anh này, sao cứ thích đùa cợt người khác thế hả? – Trần Na tỏ vẻ không hài lòng, chỉ trích anh chàng đồng nghiệp ác ý kia.
- Kết hôn đáng sợ như vậy sao? – Một đồng nghiệp trẻ tuổi lên tiếng hỏi.
- Haiz, có khổ mà nói lên lời đấy! Khi nào cậu kết hôn cũng sẽ biết mùi ngay thôi! – Văn Bác mặt chẳng chút biểu cảm.
- Văn Bác, anh đã nghĩ đến việc tâm sự với vợ chưa? – Trương Tân hỏi.
- Tâm sự biết bao nhiêu lần rồi, lần nào cũng cãi nhau, vô ích thôi! – Văn Bác ngao ngán.
- Anh có biết vấn đề nằm ở đâu không?
- Tôi cảm thấy thứ nhất là do tính cách không hợp, cô ấy hiếu thắng, tôi cũng vậy, bọn tôi chẳng ai chịu ai. Thứ hai là do sự khác biệt về hoàn cảnh gia đình, điều kiện gia đình khá giả, cảm thấy đứng trên người khác. Tôi xuất thân từ nông thôn, gia đình không có điều kiện, cô ấy coi thường tôi! – Văn Bác nói.
- Người anh em, anh nói đúng lắm! Thực ra chủ yếu là do vấn đề xuất thân thôi. Đó chính là mâu thuẫn chủ yếu. Thứ hai, tính cách không hợp cũng là nguyên nhân quan trọng. Không hợp thì làm sao tâm sự, làm sao mà hiểu nhau được? – Trương Tân nói.
- Thực ra còn có nguyên nhân khác, đó là cách giáo dục của gia đình cô ấy. Bởi vì mẹ cô ấy là một người phụ nữ hiếu chiến và ghê gớm, lỗ mãng, thích điều khiến đàn ông, buộc đàn ông phải tuyệt đối phục tùng mình. Vì vậy cách giáo dục con gái của bà ấy cũng rất đặc biệt. Tính cách của vợ tôi chính là phiên bản tính cách của mẹ!- Văn Bác bảo.
- Mẹ vợ anh ghê gớm vậy sao?
- Tôi nói cho cậu biết, bà ta ở nhà một tay che cả bầu trời. Bố vợ tôi cả ngày bị bà ấy chửi cho không ngẩng đầu lên nổi, đến đi vệ sinh cũng chẳng dám ý chứ!
- Kinh dị quá! – Trương Tân nói.
- Có kinh dị hơn nữa tôi cũng chẳng sợ bà ta, tôi đường đường là một thằng đàn ông, sao có thể để đàn bà sai khiến như vậy được? Chẳng lẽ bảo tôi đi về phía đông thì tôi không dám đi về phía tây chắc? Văn Bác tôi đường đường là một sinh viên tốt nghiệp đại học, làm sao có thể chấp nhân được sự sỉ nhục ấy?
- Đúng thế, là đàn ông, phải có cốt cách của đàn ông chứ! – Trần Na nói.
- Thế anh làm thế nào để giải quyết mâu thuẫn vợ chồng? – Trương Tân hỏi.
- Thực ra cách giải quyết mâu thuẫn giữa tôi với cô ấy cũng đơn giản thôi, tôi giỏi hơn cô ấy, kiếm nhiều tiền hơn, có khả năng hơn thì chẳng phải cô ấy chẳng còn gì để nói nữa hay sao? – Văn Bác nói.
- Văn Bác, có khi nào anh có nhiều tiền hơn sẽ đá cô ta không? – Trương Tân lại hỏi.
- Giờ cô ta có bầu, ch