Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ
Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
̀m ăn không ra gì thì lỗ vốn như chơi. Hoặc nếu làm ăn bất chính thì chẳng phải càng khiến cho vợ khinh thường?
Đường phải bước từng bước, bánh phải ăn từ từ. Văn Bác rất hiểu chân lý này. Để giảm bớt rủi ro, anh quyết định sẽ bắt đầu kinh doanh nhỏ, trước tiên chỉ đầu tư vài chục nghìn tệ, mở một cái cửa hàng nho nhỏ. Còn về kinh doanh gì thì anh quyết định phải khảo sát thị trường trước đã. Nghe nói cô bạn Trương Manh hiện giờ đang làm ăn tương đối khá. Trương Manh mở một cửa hàng quần áo quy mô lớn, đã đầu tư vào đó hàng triệu tệ, Văn Bác quyết định sẽ nhờ Trương Manh chỉ dẫn.
Cuối tuần, Văn Bác được nghỉ, anh liền gọi cho Trương Manh:
- Bạn cũ à, giờ cậu đang ở đâu? Làm ăn vẫn tốt chứ hả?
- Giờ tôi đang ở cửa hàng, buôn bán cũng tạm! – Trương Manh nói.
- Cậu phát tài rồi chứ gì? Có phải đã quên mất bạn cũ rồi không? – Văn Bác nói đùa.
- Xem cậu nói gì kìa, làm gì có chuyện đó?
- Vậy tôi đến làm khách nhé, cậu không ngại chứ?
- Không ngại, hoan nghênh cậu đến đây!
- Ha ha, tôi đùa đấy. Có điều, tôi nói thật với cậu, gần đây tối rất muốn làm kinh doanh nhưng không biết kinh doanh gì bây giờ? Vì vậy mới nhờ cậu chỉ bảo cho!
- Làm gì mà khách sáo thế? Có rảnh thì qua đây chơi đi! – Trương Manh đề nghị.
- Được thôi!
Đến giờ hẹn, Văn Bác đến thẳng cửa hàng của Trương Manh. Cửa hàng của cô nằm ở trên con phố đi bộ sầm uất nhất thành phố, nghe nói mỗi năm có thể kiếm được hơn ba triệu tệ. Nếu một năm là ba triệu tệ, vậy thì mỗi tháng là gần ba trăm nghìn tệ, mỗi ngày là mười nghìn tệ. Xem ra kiếm tiền tương đối nhanh, nếu như chỉ dựa vào đi làm, mỗi tháng kiếm được mười nghìn tệ, một năm mới được có 120 nghìn tệ, vậy thì biết đến bao giờ mới mua được nhà, được xe?
Văn Bác đến cửa hàng của Trương Manh đúng lúc cô đang tiếp đón khách hàng. Vừa nhìn thấy Văn Bác, cô lập tức nhường chỗ. Văn Bác nói:
- Cậu cứ làm việc đi, đừng khách sáo, tôi đứng bên cạnh chờ cậu cũng được!
Trương Manh nói:
- Cậu cứ ngồi xuống đi, tôi làm xong việc sẽ đến nói chuyện cùng cậu.
Văn Bác ngồi không cũng thấy hơi chán liền với tay lấy một cuốn tạp chí ở trên bàn. Một lát sau, Trương Manh làm xong việc liền chạy tới trò chuyện với anh. Hai người đang nói chuyện hào hứng thì có một vị khách bước vào cửa hàng. Vị khách này không ai khác chính là Ngô Liễu, bạn thân của Y Đồng. Ngô Liễu vừa nhìn thấy Văn Bác nói chuyện vui vẻ với Trương Manh liền lập tức gọi điện cho Y Đồng, đương nhiên là cô ta phải thêm mắm dặm muối cho câu chuyện thêm phần gay cấn rồi.
Đúng là oan gia ngõ hep, đi đến đâu cũng đụng mặt. Lúc Ngô Liễu bước vào, Văn Bác không nhìn thấy cô ta, bởi lúc ấy đang nói chuyện sôi nổi với Trương Manh, hoàn toàn không chú ý đến khách hàng xung quanh, hơn nữa Trương Manh lại không quen biết Ngô Liễu, không biết Ngô Liễu và vợ Văn Bác có quan hệ gì, vì vậy lần này đúng là rắc rối to. Y Đồng nhận được mật báo của bạn thân, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Cái gì? Tôi đã mang bầu đến năm tháng rồi mà anh còn dám đi tán gái à?
Y Đồng vô cùng nhạy cảm với việc chồng gặp gỡ người phụ nữ khác. Chỉ cần Văn Bác tiếp xúc với người khác phái, hơn nữa không chịu nói trước cho cô biết là cô lập tức cảm thấy có vấn đề. Vì vậy, việc Văn Bác gặp gỡ Trương Manh chẳng khác gì chọc vào tổ ong vò vẽ.
Y Đồng nhận được mật báo của cô bạn thân liền lập tức cùng mẹ lao đến cửa hàng quần áo của Ngô Liễu. Y Đồng chính mắt nhìn thấy Văn Bác đang nói chuyện với Trương Manh. Cô tức điên lên, xông vào cửa hàng, chửi bới:
- Mày là đồ tiện nhân, còn nói không quyến rũ chồng tao à? Lần này tao bắt được tận tay rồi nhé, còn dám chối cãi nữa không?
Trương Manh đang nói chuyện với Văn Bác, đột nhiên Y Đồng xông vào khiến cô giật nảy người, không ngờ vợ anh lại theo đến đây. Điều này khiến Trương Manh thấy rất bất ngờ, cô sững người vì kinh ngạc.
- Chúng mày thật là đồ mặt dày, nói chuyện vui vẻ gớm nhỉ! – Y đồng chửi rủa.
- Em đừng hiểu nhầm, anh chỉ đang bàn chuyện làm ăn với bạn cũ thôi! – Văn Bác giải thích.
- Đừng có giả bộ nữa, tôi biết hai người đã thân thiết với nhau từ hồi học đại học rồi, giờ “ngó gãy tơ vương” chứ gì?
- Em chớ có nói bừa! Đây là một sự hiểu nhầm rồi! – Văn Bác nói.
- Sao lần nào anh cũng nói là hiểu nhầm? Làm gì có nhiều hiểu nhầm như thế chứ? – Y Đồng gào lên.
- Mày đã kết hôn rồi, đã có vợ rồi, là ngư