Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1206 lượt.
ở trung tâm giải trí có vị khách hàng không hài lòng với nhân viên phục vụ, đang làm ầm lên, khuyên thế nào cũng không được, một đống người đang xúm vào xem, quản lý đại sảnh dưới đó nói hết lời rồi mà không giải quyết được. Cô vội vàng xuống xem, người nhân viên đi cùng cảnh báo cô: “Trợ lý Thẩm, chị cẩn thận, vị khách này là một tay ‘đại ca’ đấy.”
“Xã hội đen à?”
“A, có thể coi là vậy. Thật thất vọng, chẳng có chút khí chất nào cả.”
“Em xem nhiều phim xã hội đen của Hồng Kông quá à? Xem ít thôi, có xem thì xem bộ Bố già ấy.”
Tình hình không quá tệ. Người kia sau một hồi đập phá, trông thấy cô thì tỏ vẻ khinh thường, một cô gái yêu đuối, thoạt nhìn như mới tốt nghiệp đại học, cho dù mặc bộ đồng phụ đứng đắn thì vẫn chẳng có chút quyền uy nào. Tìm một cô búp bê cho có lệ à? Người quản lý đại sảnh trẻ tuổi vội vàng giải thích đây là trợ lý Thẩm của chúng tôi.
Nữ nhi yếu đuối thực ra cũng có lợi thế, tay đại ca kia cầm một chén lớn đầy rượu chìa ra trước mặt cô: “Em Thẩm, uống hết chén này, anh sẽ không so đo với các em nữa.”
Đám người kia còn chưa kịp ngăn cản, Thẩm An Nhược đã uống cạn một hơi, rồi dốc ngược chiếc chén lại cho mọi người nhìn thấy, tiếng vỗ tay và huýt sáo vang lên tứ phía. Cô còn chủ động uống thêm chén nữa, trịnh trọng kính rượu vị đại ca kia.
Cô vốn dịu dàng, dáng vẻ ngọt ngào giọng nói lại mềm mại, mang khí chất của người con gái Giang Nam vốn hiếm thấy ở ngời phương Bắc. Cái đó gọi là muốn đánh cũng phải tránh mặt cười, vị khách kia rất nhanh đã không còn tức giận nữa.
Vị đại ca họ Trịnh kia sau đó trở thành khách quen, nếu có tình cờ gặp lại sẽ chào hỏi, còn giới thiệu cô cho mọi người biết: “Đây là em gái Thẩm của tôi, về sau gặp em ấy, mọi người nể mặt nó một chút.”
Khi ấy cô có chút mạo hiểm bởi không còn cách nào khác, cô dám đánh cuộc vị đại ca mặt mũi hung dữ này từ sâu trong đáy mắt vẫn có chút ôn hòa lương thiện. Thật ra chỗ rượu ấy khiến cô rất khó chịu, cô không về nổi nhà, tối phải nghỉ lại ở một phòng của khách sạn. Chiều hôm sau mới đi làm được, sếp Trương bực bội mắng: “Cậy mạnh cứng đầu, cháu đúng là đồ cậy mạnh cứng đầu.” Nhưng kết quả thu về lại rất tốt, không những vị đại ca kia không gây thêm rắc rối, đến mấy người ngày thường ngoài mặt khách sáo với cô, thực ra trong lòng luôn khó chịu chống đối, nay đối với cô cũng nhiệt tình và tôn trọng hơn, đột nhiên còn coi cô thành người của mình.
Cuộc sống bình an, sóng yên bể lặng như thế này thật tốt, nếu có xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì chủ động điều chỉnh một chút là ổn.
Cơ duyên chẳng hẹn cũng tới. Phòng ăn phía Tây muốn mời một người chơi đàn piano nghiệp dư, tin tức mới công bố được nửa ngày đã có ba người đến ứng tuyển, trong đó có một người điều kiện rất tốt, cô được yêu cầu tới xác nhận.
Chàng trai này là sinh viên năm thứ tư, sắp tốt nghiệp đại học, ngoại hình không tệ, mặt mũi sáng sủa, rất có khí chất, chỉ là ánh mắt hơi lạnh lùng. Nhưng cũng không sao, nhiều người tới đây chỉ để dùng bữa, không cần cậu ta đi tiếp đãi khách. Cậu ta nhìn cô, nét mặt có phần kiêu ngạo nên Thẩm An Nhược bang quơ hỏi cậu ta một câu: “Cậu biết đàn bản ‘Bumblebee’ không? Thử đi xem nào?”
Chàng trai này đàn rất tốt nên đương nhiên được giữ lại. Về sau, Thẩm An Nhược xem tên của cậu ta, Trần Hiểu Thành. Ồ, cái tên đọc muốn líu lưỡi. Dù sao cô cũng chẳng tỏ thái độ gì.
Trong giờ ăn trưa ở phòng ăn nhân viên, Thẩm An Nhược hay gặp Trần Hiểu Thành, cậu ta luôn chọn chỗ ngồi đối diện cô, suốt ngày quên mang thẻ cơm, lần nào cũng nhìn cô cười cười: “Thẩm An Nhược, chị có thể mời em ăn cơm không?”
Tên này cũng không biết thân phận là em, điệu cười mị dân ấy cũng chẳng có tác dụng gì đâu, cô có khả năng miễn dịch với những anh chàng đẹp trai rồi.
Nhưng cho đến một ngày thì cô cũng phải mở lời: “Trần Hiểu Thành, em chưa học một khóa phép tắc cư xử thì cũng nên có kiến thức cơ bản. Trợ lý Thẩm, cô Thẩm, chị Thẩm, tùy em chọn nhưng đừng gọi cả họ tên chị ra.”
“Dựa vào cái gì ạ? Bây giờ vẫn chưa đến giờ làm của em.”
Thẩm An Nhược lấy thìa gõ gõ keng keng lên bà, quả nhiên thu hút ánh nhìn của mọi người: “Cậu Trần, vì hồi tôi giống cậu bây giờ, tôi chỉ cần ung dung đợi tốt nghiệp thôi, còn cậu phải thức đêm cắn bút để chuẩn bị tâm lý cho kỳ thi.”
“Nói thật với chị, ngay cả khi thi, chẳng tối nào em đọc sách, những người thức đêm chuẩn bị đúng là kẻ ngốc.”
Sau vài câu qua lại, Thẩm An Nhược phát hiện ra cậu Trần này rất thích trêu đùa mình, thích nhìn cô lúc tức giận. Tìm ra nguyên nhân thì sẽ có cách đối phó, kệ cậu ta, nhìn thấy cậu ta thì đi đường khác, tối không đến phòng ăn nữa. Về sau cậu em Trần cũng chịu nhún nhường, gặp cô là lễ phép chào “Chị An Nhược”.
Cậu bé dáng người cao gầy, chẳng có da có thịt, ngón tay rất dài và mảnh, rất chú ý cách ăn mặc, nhìn là biết chưa bao giờ phải chịu khổ, hoàn toàn không phải kẻ thiếu tiền, ngành học cũng là ngành đang hot, cơ hội kiếm tiền đầy rẫy, không hiểu vì sao lại chạy đến chỗ này, hỏi cậu ta, lúc thì nói: “làm thêm” lúc lại nói “thích c