Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341201
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.
ra anh ta là ai.
“Đám cưới hai người tôi có tham dự, khách đông quá, chắc cô không nhớ.”
Thẩm An Nhược cúi đầu. Thật vô lý, lẽ nào Trình Thiếu Thần cố ý mời người làm chứng cho họ một lần nữa tới làm chứng cho việc này sao?
“Chúng ta vào vấn đề thôi, luật sư Châu. Một tiếng sau tôi có việc rồi.”
“Tôi muốn hỏi cô… Việc cô ly hôn với Trình Thiếu Thần… Cô đã quyết định chưa?”
Cô lẳng lặng nhìn anh ta: “Đơn ly hôn của anh Trình đã chuẩn bị rồi chứ?”
Luật sư Châu thở dài, rút ra một tờ giấy trong tập hồ sơ trước mặt. Rất nhiều mục, Thẩm An Nhược đã từng học cách đọc lướt, nhìn qua một lượt rồi lấy bút trong túi ra định kí tên.
“Đợi đã, cô Thẩm, cô không định đọc kĩ nội dung sao?”
“Tôi biết anh Trình đối với người khác rất rộng lượng và thẳng thắn.” Thẩm An Nhược dừng tay đặt bút xuống: “Xin hỏi trong này có điều gì bất lợi cho tôi không?”
“Không có, hoàn toàn không có.” Luật sư Châu thành thật trả lời, “Nhưng nếu cô vẫn còn có yêu cầu khác…”
“Không, thế này là được rồi.”
Trang cuối cùng trong đơn, Trình Thiếu Thần đã kí tên rồi, bản nào cũng đã kĩ. Cô thường xem anh kí tên, đặc biệt là lúc kí đơn, chỉ một loáng đã xong, viết thảo, viết hoa, vô cùng bay bướm. Nhưng cô chưa từng thấy anh kí như thế này, rất chuẩn mực, chữ nghĩa thẳng hàng, nét nào cũng như thể dùng hết sức để viết, cứng cáp vô cùng. Cô thấy hoang mang, đột nhiên muốn xem chữ kí của anh trên tờ đăng kí kết hôn, hình như trước giờ cô chưa từng để ý.
Thẩm An Nhược cảm thấy tay mình hơi run nhưng vẫn kiên định ký tên mình vào mỗi tờ, từng nét giống nhau, rất nghiêm túc.
Dường như Luật sư Châu đang khẽ thở dài, lúc cô ngẩng đầu lên, anh ta đang nhìn cô, trong ánh mắt có gì đó cô không thể hiểu nổi: “Tôi rất tiếc, cô Thẩm, Thiếu Thần… Anh Trình hiện không ở đây, đợi anh ấy về, hai người có thể đi làm thủ tục chính thức.”
“Tôi biết rồi, cảm ơn.”
Hôm nay là một ngày mùa đông rất bất thường, nhiệt độ cao, nắng gay gắt. Thẩm An Nhược nhìn đồng hồ, cô xin nghỉ một buổi sáng, giờ vẫn còn sớm nên đến công ty con thăm Trương Hiệu Lễ.
“Chúc mừng sếp, sếp Trương, cuối cùng cũng sóng yên biển lặng.”
“An Nhược, chú định sẽ rời khỏi đây.”
Thẩm An Nhược nhìn ông.
“Chú có một người bạn, mời chú đến Villa Hoa Áo. Cháu nhớ ở đâu chưa?”
“Đương nhiên là nhớ, lần trước chú có mời chúng cháu đến đó ăn, khung cảnh nơi ấy rất đẹp.”
“Đúng vậy, chú nhớ cháu có nói cảnh đẹp quá, tới đó làm phục vụ cũng mãn nguyện. Chú còn mắng cháu nữa.”
Trên bàn Trương Hiệu Lễ có rất nhiều tập ảnh, đều do cô giúp ông sắp xếp theo từng năm, từng trang từng trang một.
“Cháu xem này An Nhược, tấm này còn có cháu. Đã nhiều năm rồi, lúc đó vẫn còn non nớt thế này cơ mà.”
Năm đó cô mới vào công ty, đi tham dự biểu diễn văn nghệ cuối năm, là tiết mục khiêu vũ, có bốn điệu nhảy, hết một điệu lại vội vã xuống sân khấu thay bộ khác. Thật sự đã quá lâu, nhưng dư âm của nó thì vẫn còn.
Hai người im lặng một lúc, mỗi người cầm một bộ ảnh lật xem. Có bộ ảnh từ mười mấy năm trước, lúc đó Chính Dương mới thành lập, các lãnh đạo đều còn rất trẻ, ai cũng đội mũ bảo hiểm cùng công nhân ở công trường khuân vác, năm đó chụp bức ảnh này đều là những người cùng chung chí hướng, đồng lòng xây dựng tập đoàn, được như ngày hôm nay, cuối cùng lại đường ai nấy đi.
Sếp Trương lấy bộ ảnh từ trong tay cô, ngẩn ra một hồi: “An Nhược, đôi lúc cháu biết duyên phận đã hết nhưng lúc thật sự phải ra đi, vẫn cảm thấy không nỡ.”
“Cháu hiểu, sếp Trương.” Thẩm An Nhược nói khẽ, “Nhưng chú đã từng dạy cháu, quay đầu lại là hèn nhát. Con người phải nhìn về phía trước.”
**** ***
Từ: Blog của Thẩm An Nhược
Chế độ xem: Không công khai
Scarlet2 đã từng nói: Mỗi ngày là một khởi đầu mới.
Câu nói này quả không sai chút nào.
**** ***
2 Nhân vật trong tiểu thuyết Cuốn theo chiều gió.
Sau khi Trương Hiệu Lễ rời Chính Dương chưa được bao lâu, tập đoàn Chính Dương đã xảy ra một việc không được coi là quá quan trọng, nhưng cũng làm cho mọi người bàn luận xôn xao. Trong cùng một ngày, Thẩm An Nhược của phòng Kế hoạch vừa nhận được quyết định bổ nhiệm thăng chức lại đệ đơn từ chức.
Mất một tháng để hoàn tất thủ tục bàn giao, Thẩm An Nhược theo đoàn du lịch đến Đông Nam Á chơi một chuyến, rồi tới Villa Hoa Áo của cựu Tổng giám đốc Trương hiệu Lễ. Cô thực tập trong mỗi bộ phận hai tháng, rồi trực tiếp lên làm trợ lý Tổng giám đốc.
Đó là một khách sạn mới mở, quan hệ giữa nhân viên chưa có gì phức tạp, không có nhiều mâu thuẫn về lợi ích, cũng không ai có ý kiến gì về việc cô được bổ nhiệm.
Từ nhiều năm nay, tình cảm giữa cô và Tổng giám đốc Trương vừa như thầy trò vừa như cha mẹ đối với con cái, hiện giờ đến một môi trường mới lại càng phối hợp ăn ý hơn. Trong công việc, sự nghiệp của cô đã hoàn toàn thuận buồm xuôi gió. Trước kia tinh thần cô không được tốt, sức khỏe cũng yếu, hay bị Hạ Thu Nhạn chế giễu, nói thoạt nhìn trông cô như một ma nữ xanh xao, nhưng hai, ba tháng sau, công việc dù áp lực hay bận rộn nhưng sắc mặt cô có vẻ tốt hơn