Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341203

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1203 lượt.

g lớn như thế thật quá lãng phí, cũng hơi trông trải, cô đã từng muốn bán, nhưng rồi lại không nỡ. Cô rất sợ chuyển nhà, phiền phức đủ đường.
Thực ra vẫn còn một lý do nữa, lúc Trình Thiếu Thần rời đi, gần như không mang theo bất cứ thứ gì, từ quần áo, đến các đồ giải trí và toàn bộ vật dụng trong phòng làm việc của anh, trong kí ức của cô, dường như anh chưa động vào bất cứ thứ gì. Cô nhìn các món đồ, thật sự không biết phải làm sao, đành để nguyên vị trí cũ. Dù sao thì căn nhà quá lớn, phòng cũng nhiều.
Ngày thường ngày cô luôn khóa trái phòng của anh lại, cuối tuần có người qua quét dọn, rồi dọn dẹp cả phòng làm việc của Trình Thiếu Thần. Có hôm nửa đêm đang lơ mơ ngủ, chuột rút ở chân khiến cô tỉnh giấc, thấy khát, đi tìm nước uống, không kìm nổi đưa mắt liếc qua phòng làm việc của anh, khi ấy ý thức còn đang mơ hồ, tự hỏi tại sao anh lại phải khóa cửa nhỉ, rõ ràng trước giờ họ không đóng cửa bao giờ mà. Cô chỉ có một mình nên ít khi nấu ăn ở nhà, thường ra ngoài ăn, có khi ăn tối tại phòng ăn dành cho nahan viên của nhà hàng Hoa Áo rồi mới quay về, cuối tuần thỉnh thoảng cũng tự tay vào bếp, toàn những món đơn giản như cà chua trứng, rồi lại ngồi nghĩ, thật ra trước giờ mình đâu có thích ăn mấy thứ này, nhưng vì Trình Thiếu Thần thích nên hay làm, cô dần dần cũng quen. Thỉnh thoảng cô có ảo giác, dường như ly hôn chỉ là một giấc mơ, thực ra anh chỉ đi công tác dài ngày, chỉ là sẽ không quay trở lại nữa.
Thẩm An Nhược quy tất cả những hành động đó là di chứng của việc ly hôn. Kỳ thực ngay cả nhớ nhưng cũng không phải, bởi cô không buồn, không đau khổ. Nhưng sau khi đã chung sống với nhau một thời gian dài như vậy, rất nhiều thứ đã trở thành thói quen, in sâu vào xương tủy, không thể thay đổi trong một sớm một chiều.
Thỉnh thoảng cô vẫn nghe được chút ít thông tin của anh, mặc dù họ không còn liên lạc gì với nhau từ sau ngày đặt bút kí vào đơn ly hôn. An Nhược cứ nghĩ mối quan hệ với Tịnh Nhã rồi cũng sẽ dần dần nhạt đi, nhưng Tịnh Nhã vẫn thường xuyên liên lạc với cô, lúc thì gọi điện, lúc thì gửi thư, khi mới ly hôn còn thường xuyên hơn, kể cho cô nghe vài mẩu chuyện cười trên mạng, chuyện vui về A Ngu, gửi cho cô xem rất nhiều ảnh. Cô bét Trình Thiển Ngữ càng lớn càng xinh đẹp.
Tịnh Nhã cố gắng không nhắc đến Trình Thiếu Thần nhưng cũng có lúc vô tình hoặc cố ý tiết lộ một vài thông tin của anh. Như hôm ấy chị hào hứng nói trong điện thoại: “Nửa tiếng trước, A Ngu bỗng nhiên gọi ‘chú, chú’ cực kì rõ ràng, chị với mẹ hí hửng gọi tới Luân Đôn, quên mất bên đó đang là hai giờ đêm…”, rồi chợt nhớ ra gì đó và im lặng.
Cô vẫn biết anh đến châu Âu, hình như là Đức thì phải, thì ra giờ lại đến Anh. An Nhược cũng có chút tò mò, đơn giản là tò mò thôi, nhưng cuối cùng lại thôi không hỏi nữa.
Thêm một chuyện nữa, hôm đó Tịnh Nhã và cô nói chuyện với nhau về bộ phim bom tấn mới phát hành mà thực ra chỉ được cái tiếng còn nội dung dở tệ, khuyên cô nhất định không được lãng phí thời gian và sức lực, bỗng nghe thấy tiếng của một người đang ở rất xa vang lên trong điện thoại: “Tịnh Nhã, anh tới sân bay đón Thiếu Thần, em cũng đi cùng nhé, bế cả Tiểu Ngữ theo nữa.” Chỉ có Trình Thiếu Khanh không gọi con bé là A Ngu, anh ấy chỉ gọi là ‘Tiểu Ngữ’.
Đá quá lâu không còn nghe thấy cái tên này nữa, trái tim cô bỗng hẫng đi một nhịp.
Tịnh Nhã cùng nhận ra cô đã nghe được, cẩn thận nói thêm: “Cậu ấy về nước một tuần, chỉ ở Bắc Kinh, hôm nay thuận tiện ghé qua nhà.”
Thật ra giải thích hay không cũng chẳng khác gì nhau cả, đâu còn liên quan đến cô. Từ trước tới giờ họ không còn liên lạc với nhau bởi chẳng có gì để nói nữa.
Công việc mới rất thú vị, không bận rộn như trước nhưng có thể quen biết rất nhiều người, đến đến đi đi, cuộc sống trước mắt thay đổi không ngừng, mỗi ngày là một điều mới mẻ.
Sau khi ly hôn, thỉnh thoảng cô cũng liên lạc với Giang Hạo Dương, thường chỉ là chuyên công việc. Giang Hạo Dương cũng hay mời cô đi ăn, có lúc cô từ chối, có khi nhận lời, tùy vào lịch làm việc hoặc tâm trạng khi ấy. Họ đối với nhau rất tốt, tựa như những người bạn thân lâu năm, có lúc anh cũng gợi ý cho cô một vài ý kiến về công việc. Hôm đó Giang Hạo Dương nói: “Anh cứ nghĩ công việc này không hợp với em, nhưng cuối cùng em lại làm việc rất trôi chảy và vui vẻ. Em không còn giống trước nữa rồi.”
“Đúng vậy, con người ta đâu thể cứ mãi như vậy được, ít nhất cũng phải già đi chứ.”
Thực ra Thẩm An Nhược không thay đổi gì nhiều, hòa nhã thân thiện, đối tốt và vui vẻ mỉm cười với mọi người, không cáu giận, kiệm lời, trước sau không nói chuyện thị phi, nhưng cô vẫn kiên quyết giữ nguyên tắc của mình, nói cách khác là cố chấp, một khi đã quyết định chuyện gì thì người khác rất khó thuyết phục. Tuy nhiên bất kể ra sao, từ trưởng phòng đến các nhân viên đều đối với cô rất tốt. Còn về chuyện sau lưng họ có nói xấu cô hay không, thì chẳng đến tai cô.
Cũng có lúc mọi việc không được thuận lơi như vậy. Một tối cô phải trực, đang kiểm tra tình hình kinh doanh các khu vựa thì đột nhiên có người báo cáo,


Teya Salat