Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1238 lượt.

hợt nghĩ, tên anh ta có ba chữ, nếu xóa tên đi, mỗi lần anh ta gọi tới lại hiện ra mười một chữ số. Cô vốn đã dị ứng với chữ số, xóa đi thế này cũng chẳng khác là bao, chỉ làm cô càng thêm đau đầu, vì vậy đành đổi số điện thoại của anh thành ‘Trư tiểu nhị’, một lát liền đổi thành ‘Đồ vô lại’, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cứ thấy giống như đang tán tỉnh nhau, lại hậm hực đổi về như ban đầu.
Nếu hệ thống di động có thể cho tất cả các cuộc gọi của anh ta vào danh sách đen thì tốt biết mấy. Thẩm An Nhược nghĩ đến đây, bỗng nảy ra ý xấu, cô đặt nhạc chờ cho số điện thoại của anh, dùng bài hát Tề non hẹn biển của Trần Dịch Tấn, đây là tên bài hát được giới thiệu, thực ra tên bản phát hành ở Hồng Kông là Một đêm mất hồn.
Thẩm An Nhược nhớ Trình Thiếu Thần ghét nhất là người khác đặt nhạc chờ, mỗi lần như vậy đều giơ điện thoại ra xa khỏi tai, cô biết ngay khi ấy anh đang phải chịu đựng tiếng nhạc chờ khó chịu.
“Dù cho ngày mai em phủ nhận mọi thứ, ít nhất giờ đây em vẫn gọi tôi một cách chân thành.” Ca từ này đã có lúc làm cô ngẩn ngơ rất lâu, giờ lại rất thích nó, phù hợp với anh, chờ anh gọi điện tới nghe bài hát này, chắc chắn sẽ phát điện vì khó chịu, như vậy chắc hẳn sẽ không gọi lại nữa.
Cuối cùng Thẩm An Nhược cũng nguôi giận, quay lại phòng khách, nhưng vừa thấy Hạ Thu Nhạn nhìn mình đầy vẻ ám muội, huyết áp cô lại tăng vọt. Cô bạn bình thường cũng hay trêu chọc cô, nhưng cô chưa bao giờ thấy khó chịu, sao hôm nay lại chướng mắt đến vậy.
“Cậu ra ngoài lâu thế. Ổn cả rồi chứ? Nếu có chuyện gì thì cứ nói nhé. Nào, cuối cùng là cậu muốn xem đĩa nào?” Hạ Thu Nhạn đã bóc hết tất cả các đĩa phim bày đầy trên bàn giống như đang bán.
Thẩm An Nhược hậm hực liếc cô bạn, hít một hơi, thêm một hơi nữa, cuối cùng phun ra hai tiếng qua kẽ răng: Sắc giới.
Liền mấy ngày sau cũng không thấy Trình Thiếu Thần làm phiền cô nữa. Chỉ mỗi ngày gọi một cuộc điện thoại, nhưng cô không nghe, anh cũng không gọi lại lần thứ hai, chắc bài nhạc chờ sến sẩm đó làm anh nản lòng thật.
Ngày đầu cô không nghe điện thoại, vài phút sau anh còn gửi một tin nhắn: “Anh có chuyện muốn nói với em.” Cô trả lời lại: “Đi chết đi.” Sau đó đến cả tin nhắn anh cũng không gửi nữa.
Thực ra cái cảm giác thất vọng chút chút không phải là không có, những lời cô chuẩn bị để mắng mỏ anh đều chưa được dùng, nhưng chẳng thể át được niềm vui từ trò đùa dai kia nên cũng nhanh chóng quên đi.
Trong công việc trợ lý Thẩm vẫn là một bóng hồng xinh đẹp, phong thái đoan trang, dáng vẻ nhẹ nhàng tinh tế, làm gương cho không ít nam nữ nhân viên noi theo.
Hoa Áo mới nhận thêm nhân viên vào bộ phận quản lý, đang tiến hành đợt huấn luyện ngắn hạn, cô cũng là một trong những cán bộ hướng dẫn. Hoa Áo sở hữu kiến trúc sân vườn kiểu cổ, không gian vô cùng yên tĩnh, nên hay cho thuê để làm nơi huấn luyện và tổ chức hội nghị, bọn họ cũng thường họp và huấn luyện ở đây. Chương trình kết thúc, cô mang máy tính xách tay chuẩn bị quay về văn phòng thì có học viên nán lại trong sân nhờ cô tư vấn, An Nhược vừa trả lời, vừa liếc nhìn chủ tịch Thi đang đi cùng khách hàng, giải thích về hai cây hòe già ôm nhau trong sân chính.
Trong sân vẫn còn người, thực ra cô rất muốn thừa dịp hỗn loạn để trốn về, chỉ cần giả vờ như không thấy, còn chàng trai trẻ đi cùng cô lại cố tình hô lên: “Chủ tịch Thi”. Cô chẳng còn biết né đi đâu, đành cười dịu dàng bước tới chào hỏi, nhân tiện cũng chào hỏi vị khách quý mà chủ tịch Hoa Áo đích thân làm hướng dẫn viên dẫn đi thăm quan, trong lòng tưởng như sắp tức ứa máu.
Cô miễn cưỡng tiếp chuyện chủ tịch Thi, tỉ như nội dung huấn luyện hôm nay, tình hình cơ bản của học viên, cuối cùng nói một câu lịch sự: “Xin phép không làm phiền hai người nữa” rồi nhanh chóng rời đi, không ngờ anh ta đột nhiên lại gọi giật lại: “Tiểu Thẩm!” Thẩm An Nhược biết ngay tình hình có vẻ xấu đi rồi.
Quả nhiên là vậy, chủ tịch Thi với giọng điệu thân thiện nhất, ôn hòa nhất, nói: “Nếu cô không có việc gì gấp thì dẫn chủ tịch Trình đi một vòng nhé. Nơi này cô quen thuộc hơn tôi, rất nhiều thứ tôi giải thích không được rõ.”
“Tôi cũng chỉ là trình độ nghiệp dư mà thôi, để tôi mời trưởng phòng Lý của phòng quan hệ xã hội tới đi cùng chủ tịch Trình thì tốt hơn.” Thẩm An Nhược thận trọng mỉm cười: “Chủ tịch Thi, hai mươi phút nữa có khách của bên cục công thương tới, tôi…”
“Tôi vừa nghe nói rồi, đang tính cùng tổng giám đốc Trương qua bên đó, còn trưởng phòng Lý cũng phải có mặt để giới thiệu tình hình, vì thế cô hãy thay mặt tôi tiếp chủ tịch Trình nhé, có việc gì cần, tôi sẽ gọi điện cho cô”, chủ tịch Thi ngắt lời cô, nhanh chóng sắp xếp mọi thứ, quay sang xin lỗi Trình Thiếu Thần rồi rời đi.
Cô cảm thấy hai người này nhìn kiểu gì cũng rất giống lang sói trong truyền thuyết. Vốn dĩ cô còn cảm thấy kinh ngạc, sao mà trùng hợp thế nhỉ, rõ ràng Hoa Áo vô cùng rộng lớn, lại cứ phải đụng mặt anh ta, bây giờ cô đã hiểu, thì ra đã bị cấp trên bán đứng. Còn cả lời xin lỗi chân thành của chủ tịch Thi mấy hôm trước nữa, cô nghi ngờ suốt mấy hôm liền, bây