XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341237

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1237 lượt.

hông tự cao tự đại, cũng không phải không đàng hoàng. Nhớ lại ngày các cậu kết hôn, mấy người bọn tớ trêu chọc giày vò anh ta như vậy, mà anh ta chỉ cười, không hề biểu lộ một chút tức giận. Đúng rồi, trưa hôm đó giám đốc Trình mời bọn tớ một bữa, cô bé đồng nghiệp của tớ mỗi lần nhắc tới anh ta là hai mắt biến thành hình trái tim. Nói đến đây lại thấy rất giống ánh mắt của cậu.”
“Liên quan gì đến tớ? Cậu đừng nhắc đến anh ta nữa được không?”
Hạ Thu Nhạn nhìn kỹ cô, bật cười: “Ồ, thì ra tên không biết điều làm phiền cậu chính là anh ta.”
Thẩm An Nhược phiền muộn lườm cô bạn một cái, nhưng Thu Nhạn càng cười to hơn, một lúc lâu sau mới nói tiếp: “An Nhược, nói thật, tớ vẫn luôn nghĩ, nếu một người con trai nhẫn nại với những người bạn không thích anh ta của cậu, thì chứng tỏ anh ta rất tôn trọng cậu. Dù sao cậu cũng chẳng tìm đâu ra người tốt hơn…”
Thẩm An Nhược ngắt lời cô: “Hạ tiểu thư này, cậu vì một bữa cơm và một sự giúp đỡ mà tính đem tớ đi bàn à. Chúng ta quen biết nhau gần như cả đời rồi, hôm nay tớ cũng giúp cậu một việc không nhỏ, sau đó mời cậu ăn cơm mà.”
“Bạn thân yêu, đừng cáu, đừng cáu, chúng ta đổi chủ đề, đổi chủ đề.” Hạ Thu Nhạn thấy bão tố sắp nổi lên, nhưng chỉ được vài phút lại cười bảo: “An Nhược, tớ thật sự rất thích bộ dạng tức giận của cậu, quả thực rất hiếm, hệt như ảo ảnh vậy.”
Thẩm An Nhược phải thừa nhận lần thứ N+1 rằng mình toàn gặp phải người không hiền lành chút nào, bất kể là bạn bè hay chồng cũ.
Buổi tối, cô đến nhà Hạ Thu Nhạn ngủ, ngày trước có lần Hạ Thu Nhạn ốm, cô cũng ở bên đó chăm sóc bạn vài hôm, đến cả đồ ngủ và đồ lót đều để ở đó hai bộ. Thực ra cô sợ Trình Thiếu Thần đến nhà tìm mình, mặc dù trực giác mách bảo chỉ có một phần mười khả năng. Anh không gọi lại, chắc là mất kiên nhẫn với cô rồi. Càng tốt, thế giới lại trở về yên tĩnh.
Hai người bọn họ vô cùng buồn chán, ăn đồ ăn vặt, ôm gối tựa ngồi đất xem tivi. Hạ Thu Nhạn vừa đổi kênh liên tục vừa phàn nàn: “Chậc, sao càng nhiều kênh càng chẳng có gì để xem thế này. Chúng mình xem đĩa đi, dạo này tớ mua nhiều lắm.” Thu Nhạn ôm một chồng đĩa lớn còn chưa bóc hết vỏ, Thẩm An Nhược lật qua lật lại, không nhịn được cười nói: “Úi chà, cái nào cũng thế. Khẩu vị của cậu cũng dã man quá nhỉ, đều là bản full không cắt sao?”
“Không phải bản full thì ai thèm xem chứ? Còn nói tớ, cậu không xem làm sao biết nội dung nó thế nào mà bảo dã man. Cậu thôi làm trò đi, muốn xem cái nào?”
Đang nói chuyện, di động của Thẩm An Nhược lại reo vang, cô khẽ rủa thầm, giả vờ không thấy điệu bộ cười nhạo của Hạ Thu Nhạn, ra ban công nghe điện thoại.
“Rốt cuộc anh muốn gì hả, anh làm ơn để em yên tĩnh chút được không?”
“Chúng mình nói chuyện đi.”
“Anh muốn tâm sự thì đi tìm bác sĩ tâm lý hoặc cha xứ đi cũng được.”
“Thẩm An Nhược, sao em càng lớn tuổi càng giống trẻ con vậy. Được rồi, là anh sai, xin em đừng tức giận nữa. Em không nghĩ rằng chúng ta nên nghiêm túc nói chuyện về ngày hôm qua sao?”
Cô ngắt lời: “Trình Thiếu Thần, anh đừng làm trò cười nữa được không? Bây giờ là thế kỷ Hai mươi mốt rồi, chúng ta đều là người trưởng thành, đôi bên cùng tình nguyện cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, xin anh quên đi giùm em.”
“Anh rất nghiêm túc nói chuyện với em, thái độ của em có thể hợp tác hơn một chút được không?”
“Vâng, thái độ của anh đủ hợp tác rồi, vậy mà cố tình để lại thẻ tín dụng cho em? Anh quá hào phóng rồi đó anh Trình ạ.”
“Em đừng đánh trống lảng.” Cuối cùng giọng anh cũng có đôi chút tức giận.
“Trình Thiếu Thần, mục tiêu anh mong muốn đã đạt được rồi, anh nên bắt đầu cuộc chơi mới từ điểm xuất phát mới thôi. Để quan hệ giữa chúng ta không nên xấu đi nữa, xin anh đừng chú ý đến em được không?” Được lắm, cô rất vui vẻ vì cuối cùng anh cũng tức giận, dù chỉ là một chút ít.
“Anh có chuyện muốn nói với em, em đi ra đi.”
“Em không có chuyện gì để nói với anh hết.”
Kiểu đối thoại này thật vừa nhàm chán vừa mệt mỏi, thực ra còn lãng phí rất nhiều sức lực, cô chống đỡ được một phút đã lộ rõ yếu điểm của mình.
Thực ra không cần tới một phút, Trình Thiếu Thần chỉ một câu nói đã trở về ung dung bình thản: “Thẩm An Nhược, anh cũng hơi hiểu ra một chút. Thực ra hôm qua em cũng lợi dụng anh đúng không, sau đó phát hiện mọi chuyện không như tính toán, cho nên thẹn quá hóa giận muốn qua cầu rút ván.”
Tên vô lại này quả thật làm cô tức muốn chết, những lời anh nói vẫn luôn chọc đúng tim đen của cô. Thẩm An Nhược vô cùng bực bội, lý sự lại trong điện thoại: “Phải, đúng như lời anh nói. Anh cứ dây dưa mãi với em là muốn gì? Em không phải trẻ vị thành niên, cũng không phải lần đầu, chẳng lẽ anh muốn chịu trách nhiệm với em à?”
Lúc tắt máy, cô còn hận sao anh không gọi vòa điện thoại cố định, nếu không cô đã có thể dập máy thật mạnh để anh ta nghe cho hả giận.
Thẩm An Nhược đứng ở ban công nhà Hạ Thu Nhạn một hồi, đợi hết tức rồi mới đi vào, bằng không chắc chắn sẽ trở thành đối tượng cho cô bạn nguy hiểm của mình mặc sức chế nhạo. Cô tiện tay xóa số của Trình Thiếu Thần rồi lại c