Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1164 lượt.
ổi nóng, không kiềm chế được thì thật là xui xẻo.”
“Em đừng cười, điều này có căn cứ cả đấy. Năm đó khi mẹ chị mang bầu chị phải hoạt động quá nhiều, vì thế từ lúc trong bụng mẹ chị đã mắc bệnh rối loạn tăng động giảm chú ý2. Mọi người đặt cho chị cái tên ‘Tịn Nhã’, cũng là mong chị có thể điềm tĩnh một chút, thế mà chẳng có tác dụng gì cả, từ nhỏ chị đã giống hệt một thằng con trai, tất cả những việc dành cho đàn bà con gái chị đều không biết làm.”
Bệnh rối loạn tăng động giảm chú ý2: Tên tiếng Anh: Attention-deficit hyperactivity disorder – ADHD, là một trong những rối loạn phát triển thường gặp ở trẻ em, đặc điểm chung của căn bệnh này là những hành vi hiếu động quá mức đi kèm với sự suy giảm khả năng chú ý, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng học tập và quan hệ với mọi người.
“Ôi, đường kim mũi chỉ của em đẹp quá, chị chưa thấy cô gái nào lớn lên ở thành phố mà biết khâu vá.”
“Ngày trước em có tham gia học một khóa thêu thùa và cắm hoa, cũng học được một thời gian.”
“Chị thấy tính cách và cái tên của em rất tương xứng. Trước đây chị còn nghĩ, nếu tên và tính cách trái ngược nhau như thế, chi bằng đặt cái tên cho con trai là ‘Náo Náo’3, thế cũng an lòng được phần nào. Nhưng xem ra cái tên này cũng không phải là tốt nhất.”
Náo Náo3: Ám chỉ náo nhiệt, ầm ĩ.
“Nhưng ‘Náo Náo’ nghe rất hay.” An Nhược bật cười, “Bao giờ chị sinh?”
“Muộn nhất là tháng Ba, khi nào cây trái ra hoa thì chị cũng được tự do.”
Cả buổi chiều trong phòng bếp người ra người vào tấp nập, đến tối bàn ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng, chỉ có sáu người và một nhóc con sắp ra đời dùng bữa.
Bữa ăn diễn ra trong yên lặng, mọi người cắm cúi ăn, hình như không có cách nào để nói chuyện với nhau, chỉ nghe thấy bên ngoài kia, tiếng pháo hoa, tiếng hò hét vang lên không dứt. Có lẽ vì cảm thấy không khí quá im ắng, mọi người giờ mới bắt đầu chịu mở lời, nhưng thực ra cũng chỉ là một người hỏi, một người đáp, hệt như đang trong buổi hội thảo. Trình Thiếu Thần luôn là người trả lời ngắn gọn nhất, thường chỉ trong một, hai từ.
“Đây là lần đầu tiên An Nhược không ăn Tết cùng bố mẹ đẻ phải không?”
“Dạ.”
“Có thấy thoải mái không? Chậc, có lẽ bố mẹ con vẫn chưa quen. Lần này phải nói Thiếu Thần đưa con về thăm nhà mấy ngày. Năm nay cũng là năm đầu tiên con về làm dâu, nên mới phải ở đây. Về sau đến Giao thừa về với bố mẹ con cũng được.”
“Con dâu tất nhiên phải ở nhà chồng đón Giao thừa, quy định này sao có thể phá bỏ được? Không quen thì phải học cho quen.” Thẩm An Nhược chưa kịp trả lời, mẹ chồng cô đã lạnh lùng xen vào.
“Quy định không phải là do người ta tạo nên sao? Không nhất thiết phải giáo điều như vậy. Nhà người ta chỉ có một đứa con gái, hai ông bà già đón Tết một mình trong cô đơn như thế, chúng ta may mà còn có hai thằng con trai.”
“Toàn là ông nhiều lời, An Nhược còn chưa nói gì cơ mà. Tịnh Nhã làm dâu chúng ta đã mấy năm rồi, có bao giờ thấy nó về nhà đón tết đâu.”
“Lúc nhỏ Tịnh Nhã cũng đã thường đón Tết với chúng ta rồi. Nhà nó với nhà chúng ta đi bộ nửa tiếng đã tới, nó về nhà lúc nào chẳng được. Sao có thể so sánh như thế?”
Tiếp …
Hai người cứ như vậy tranh luận một chặp. Câu chuyện cũng từ Thẩm An Nhược mà ra, mặc dù vô tội nhưng cô vẫn cảm thấy như có lỗi, đành ngồi im thin thít, chẳng dám động đũa, cứ trơ mắt ra nhìn ba người còn lại thản nhiên ăn uống.
Trình Thiếu Thần ngồi đối diện thấy vậy bèn hất cằm lên ra hiệu: “Ăn đi.”
Cuộc tranh luận chẳng biết dừng từ khi nào, bàn ăn lại yên lặng, Thẩm An Nhược gắng sức cúi đầu thật thấp.
Vài phút sau, cặp vợ chồng gìa lại có cớ để tranh luận, lần này chủ đề là đứa trẻ trong bụng Ôn Tịnh Nhã. Nói chung hai người ít khi có cùng quan điểm, lại nhất quyết không chịu thừa nhận quan điểm của đối phương, kiên trì tranh luận cho tới khi người kia tự động rút lui chứ chưa bao giờ đạt được thỏa hiệp. Đây là điều Thẩm An Nhược tự rút ra sau vô số lần sum họp cùng cả gia đình.
Dù bàn vẫn đầy thức ăn nhưng vẫn có thứ gì đó khiến người ta không ngon miệng, không khí rất nặng nề.
“Ôi, còn nhớ hồi nhỏ tới nhà mình ăn cơm, bố hay nói quân tử dùng bữa không nói chuyện, ai nói trước người đó sẽ bị đánh vào tay. Lệnh cấm đó bị dỡ bỏ từ bao giờ vậy ạ?” Ôn Tịnh Nhã nói, “An Nhược, đáng tiếc là em không được chứng kiến cảnh đó, buồn cười kinh khủng.”
“Lúc còn nhỏ em vừa ăn cơm vừa nói chuyện cũng bị người lớn mắng, đại khái là sợ sẽ bị nghẹn cơm, lúc lớn lên thì không bị quản lý nữa.” Thẩm An Nhược thành thật trả lời.
“Có thể bố bỗng nhiên cảm thấy, bàn ăn là chỗ tốt nhất để mọi người trong nhà nói chuyện với nhau.” Trình Thiếu Khanh liếc về phía bố mình, khẽ nói.
“Có chuyện đó sao? Lẽ nào anh cũng bị bố đánh vào tay rồi.” Trình Thiếu Thần thủng thẳng lên tiếng.
“Thiếu Thần, trí nhớ của em bị sao vậy? Đều là cô ấy dụ em nói chuyện, sau đó để em chịu đòn cho cả hai.” Trình Thiếu Khanh khẽ cười.
“Lúc nhỏ em mà đã biết gallant thế sao?” Trình Thiếu Thần nói với Ôn Tịnh Nhã, “Hóa ra từ nhỏ cậu đã mắc nợ tôi, nhớ tìm cách báo đáp đi nh