Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341166

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1166 lượt.

n đến tin nhắn của Tiểu Thần Thần đêm giao thừa.
Có tin nhắn tới…
Tiểu Thần Thần đang lơ mơ ngủ, bò xuống giường xem… rồi nhắn lại một tin…
Vài giây sau, người kia cũng nhắn lại:
Ôi trời ơi, anh cũng biết nhắn tin à?
Tiểu Thần Thần trả lời:
Vợ tôi đang ngủ.
Người kia nhắn tiếp:
… Cho hỏi vợ anh đầy tháng chưa vậy?
Tiểu Thần Thần tưởng tượng ra cảnh Thẩm An Nhược đội mũ và ngậm núm vú cao su, quấn trong chăn ấm, không nhịn được cười, loay hoay nửa ngày với đống ký tự, trả lời tiếp:
Không nhỏ thế đâu, ba tháng nữa là tròn năm rồi.
Thẩm An Nhược cách đó không xa, cắn góc chăn như đang thầm giận dỗi:
Đêm hôm khuya khoắt, tối như hũ nút, cười đen tối thế là sao? Đối phương cũng có nhìn thấy đâu. Đồ thần kinh! Dở hơi! Thật đáng ghét!






Buổi sáng ngày mùng Một trôi qua không quá khó khăn, người nhà và khách khứa ra vào không ngớt. Thẩm An Nhược chỉ phải mỉm cười lễ phép là ổn, hình như không cần nói gì thêm. Bà Tiêu tuy rằng rất muốn nắm mọi thứ trong tay, nhưng là một người mẹ chồng tốt, vẫn thay cô xử lý rất nhiều tình huống cô không biết ứng phó thế nào, hình như còn cảm thấy vô cùng hài lòng về cách cư xử của cô, đối với cô càng lúc càng vui vẻ, hòa nhã. Cô đã nhận được vô số bao lì xì, cuối cùng ‘Tiêu Thái hậu’ lại dúi vào tay cô một túi lì xì màu đỏ rất tinh xảo, mở ra là một đài sen bằng vàng ròng được khảm trân châu viên nào viên náy tròn vành vạch, nhìn mà phát hoảng. Cô đưa cho Trình Thiếu Thần xem, anh chỉ cười: “Mẹ cũng bắt đầu theo kịp thời đại rồi, không ngừng thay cái cũ bằng cái mới. Có lẽ em cứ yên lặng thuận theo làm mẹ hài lòng, bằng không hôm nay mẹ sẽ tặng em một con gà mái bằng vàng đấy. Dì Trần nói bà đã đặt làm một cái, xem ra đã tặng cho Tịnh Nhã rồi.”
Buổi trưa, cánh đàn ông nhà họ Trình đều ra ngoài, bàn ăn chỉ còn lại ba người phụ nữ, có lẽ Tiêu Thái hậu phải tiếp khách cả buổi sáng cũng đã mệt, ngoài việc chỉ cho Ôn Tịnh Nhã tư thế ngồi không ngay ngắn sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của đứa trẻ trong bụng cũng như hình thành tính cách, còn Thẩm An Nhược xem chừng hơi kén ăn vì cô chỉ ăn những món trước mặt, điều này là một thói quen xấu vừa không hợp lý vừa không có lợi cho sức khỏe và cần phải sửa, bà không nói thêm gì nữa. Lúc chỉ ra khuyết điểm của người khác, bà vẫn giữ biểu hiện tao nhã thong dong, khiến cho đối phương cảm thấy tự xấu hổ với bản thân mình.
Đến chiều, Ôn Tịnh Nhã lôi Thẩm An Nhược ra ngoài. Chị nói: “Em muốn đi dạo một chút không? Nếu chưa có kế hoạch gì thì đi cùng chị đi, ở nhà chán muốn chết.”
Thực ra Thẩm An Nhược cũng rất lo chị mang cái bụng to như vậy đi ra ngoài, vì trời đang rất u ám, có vẻ như sắp có tuyết rơi, vì thế rất vui vẻ nhận lời.
Ngày đầu năm, đa số các cửa hàng đều đóng cửa, bọn họ men theo con đường nhỏ chầm chậm bước đi, chốc chốc lại có chú nhóc chơi pháo hoa dọa người đi đường. Ôn Tịnh Nhã bật cười, lúc sau còn mua một túi pháo diêm. Mỗi lần chị ném pháo, Thẩm An Nhược đều rất căng thẳng, chỉ lo chị vẫn động như thế sẽ bị động thai dẫn đến sinh non.
“Sao dì biết? Con đang định để dì đoán.” Ôn Tịnh Nhã chen ngang.
“Con đưa ảnh đám cưới Thiếu Thần cho dì xem rồi, con quên à?”
“Ảnh cưới cái nào trông cũng không thật. An Nhược ở ngoài xinh hơn, dì nhỉ?” Tịnh Nhã như thể đang khoe cô vậy.
“Hình dáng bên ngoài không thay đổi, chỉ rõ ràng hơn một chút thôi.” Ở dì Tình có một cái gì đó rất có học thức và tao nhã, tất nhiên hoàn toàn không giống với vẻ tao nhã quý phái của mẹ chồng cô mà hệt như một thục nữ bước ra từ trong tranh. “Ở đây có trà mới rất ngon, các con tới thật đúng lúc.”
Động tác pha trà của bà rất nhẹ nhàng, tinh tế, An Nhược nhớ lại cách Trình Thiếu Thần pha trà tối qua, không biết có phải do học được ở đay không. An Nhược không hiểu về trà, nhưng những đọt trà tươi non, đựng trong chiếc bình trong suốt, từng phiến lá cứ xòe rộng trong làn nước xanh biếc lóng lánh, chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy dễ chịu.
“Dì Tình, nhà sao lại chỉ có một mình dì?”
“Dì để người làm về nhà ăn Tết rồi, ngày mai mới quay lên.”
“Sao lại có thể để dì ở một mình được? Để con gọi cô Hoàng qua đây với dì.”
“Dì ở một mình có sao đâu nào, con đừng vẽ việc ra, về cũng đừng nói gì cả.” Thấy Tịnh Nhã vẫn muốn giữ nguyên ý định của mình, bèn đổi đề tài câu chuyện, “Cây đàn tranh cổ trước đây con nhờ người đưa đến, âm sắc quả nhiên rất hay. Con có muốn nghe không?”
“Tất nhiên rồi ạ, mà phải là khúc đó.” Tịnh Nhã quay đầu lại nói với An Nhược: “Hôm nay em thật may mắn, dì Tình là bậc thầy về trà và cũng là nhà diễn tấu đàn tranh cổ giỏi nhất ở thành phố này.”
“Đừng nghe nó nói linh tinh, con bé này lúc nào cũng thích khoa trương, dì chỉ không ngờ với tính cách ưu hoạt náo của nó từ bé lại chỉ thích khúc Cao sơn lưu thủy1, thế mà vẫn khăng khăng không chịu tự học.” Dì Tình nói với An Nhược.
1 Một trong mười bài hát được mệnh danh là ‘Trung Hoa thập đại cổ khúc’, gắn liền với điển tích Sở Bá Nha – Chung Tử Kỳ.
Tiếng đàn