Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1287 lượt.
ng Khoa. Nói cách khác, so sánh tương quan giữa anh và Phương Gia Lăng thì là 32% và 25%. Bây giờ trong tay tôi có cách liên lạc với một cổ đông cuối cùng, chỉ cần đưa nó cho Phương Gia Lăng, anh ta sẽ thay thế anh trở thành cổ đông lớn nhất của Đông Lâm. Đương nhiên, Đông Lâm sẽ không thể đại diện cho Thượng Duy bước vào cuộc thu mua này nữa. Nói cách khác, Tiêu Trí Viễn, anh sẽ bị knock out.”
“Bốn năm trước, anh xếp thứ tự cho Thượng Duy, tôi và chị gái tôi, Thượng Duy xếp hàng thứ nhất; bây giờ coi như việc xếp thứ tự đã đơn giản hơn rất nhiều, anh chỉ cần so sánh giữa Thượng Duy và đơn ly hôn mà thôi. Tiêu Trí Viễn, tôi nghĩ anh sẽ không giả ngốc đâu nhỉ?”
Tiêu Trí Viễn vẫn bình tĩnh nghe cô nói hết. Nhưng khác với bề ngoài bình tĩnh ấy, ngữ khí của anh vẫn mang theo đôi phần buồn rầu và bất đắc dĩ,
“Tử Quan, anh biết trên đời này điều em quý trọng nhất là gì, cho nên mấy năm nay anh vẫn luôn cẩn trọng không để bất cứ kẻ nào cướp nó đi. Nhưng em thì sao? Thứ anh yêu thích, thứ anh trân trọng, em đều vứt bỏ chúng như thế này, em làm vậy… là thử thách giới hạn của anh sao?”
“Tình yêu của anh đối với em, bất luận là thật hay giả, từ lâu em đã coi nó chẳng đáng một xu; con gái của anh, dù nó không phải là do em sinh ra nhưng em vẫn muốn cướp nó đi; cuối cùng là sự nghiệp anh đổ bao tâm huyết, em cũng có thể đạp đổ nó một cách đơn giản như vậy. Tang Tử Quan, anh thực sự không biết, hóa ra em lại hận anh đến mức này.”
Ý cười trên môi Tang Tử Quan dần cứng đờ, cô không dám nhìn thẳng vào người đàn ông này, nhưng những lời nói của anh, từng câu từng chữ như lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào ngực cô, lúc rút dao ra, máu chảy đầm đìa.
Trên thế giới này, hễ là những thứ cô quý trọng, chẳng phải đều đã sớm bị anh cướp đi hết cả rồi sao?
Thì ra họ đều giống nhau, bị tổn thương vô cùng sâu sắc.
“Trước năm giờ, anh hãy cho tôi một câu trả lời thuyết phục.” Lúc Tang Tử Quan mở miệng cô phải cố gắng đè nén trái tim mình, chỉ sợ nhịp thở rối loạn trước mặt anh.
Còn anh chỉ lạnh lùng xoay người, đưa lưng về cô và lạnh lùng nói, “Tang Tử Quan, cuộc hôn nhân này tôi không đồng ý ly hôn. Dù cho thu mua thất bại tôi cũng không hối hận.” Anh dừng lại một giây, “Về phần tin tức trên tay cô, bất luận cô định làm thế nào, tôi chỉ hy vọng… đến cuối cùng cô không phải hối hận.”
Lúc đi từ bệnh viện ra, tất nhiên đã có người đuổi các phóng viên đi, Tiêu Trí Viễn ngồi trên xe im lặng không hề lên tiếng. Anh ngồi trên ô tô, hai tay đặt trên đầu gối, lúc ấy mới phát hiện bản thân đang run. Bốn năm trước, chính anh đã tiếp nhận Thượng Duy hoang tàn, tan nát, lúc bị người ta vây quanh trong cuộc họp cổ đông anh chưa từng run sợ; lúc cha anh đưa anh ra khỏi Thượng Duy, đưa anh trai vào thế chỗ anh, anh cũng chưa từng run sợ… Chỉ có khi bị Tang Tử Quan làm cho tức giận, anh mới khó có thể khắc chế bản thân mình như bây giờ, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.
Nguyên nhân rất đơn giản, công ty có thể cải tử hoàn sinh, cũng có thể lại đứng lên cướp quyền lần nữa, chỉ là con đường sẽ gian nan hơn một chút. Nhưng đối phương là Tang Tử Quan, anh phải làm gì đây?
Anh nhớ khi Tang Tử Quan và đứa trẻ mới bước vào Tiêu gia, dù anh biết rõ tâm trạng mâu thuẫn trong lòng cô nhưng tận sâu trong tim anh vẫn luôn đập rộn ràng. Mỗi ngày đều về nhà đúng giờ, pha sữa, cho con đi tiểu đều là đích thân anh làm, nếu như con gái khóc ầm ĩ không ngừng, anh sẽ bế con bé đi qua đi lại lòng vòng trong phòng ngủ, chỉ vì muốn cho Tử Quan mệt mỏi cả ngày trời có thể ngủ ngon một giấc.
Nhưng cô đối với anh lúc nào cũng lãnh đạm, cảm thấy đây là những việc anh phải làm, là bổn phận của anh… có ai biết anh cũng cảm thấy rất oan ức? Đứa bé này thậm chí còn không có chút quan hệ huyết thống nào với anh!
Sau đó Lạc Lạc lớn dần, không cần người lớn ru ngủ nữa. Nhưng anh lại bàng hoàng phát hiện ra, quan hệ của anh và Tang Tử Quan đã hoàn toàn đi vào ngõ cụt. Không có giao lưu, không có tiếp xúc, thi thoảng một tuần còn không nói được với nhau đến mười câu. Anh thật sự bắt đầu nghi ngờ người phụ nữ trên danh nghĩa đã là vợ của anh này, anh trong lòng cô còn một chút xíu trọng lượng nào hay không?
Anh không kiềm chế được mà thử cô, cặp kè với đủ mọi loại người, thậm chí còn để cô trông thấy anh phải lên mặt báo với người phụ nữ khác.
Nhưng Tang Tử Quan không hề có phản ứng gì, y như một viên đá chìm dưới đáy biển.
Vẻ ngoài thì là xa hoa trụy lạc, bạn gái anh lúc nào cũng sống động, tràn đầy hương sắc, nhưng đêm khuya con người cũng trầm lặng, Tiêu Trí Viễn đêm nào cũng nằm một mình trên giường khách sạn, không có bất cứ người nào tiến vào trong cánh cửa ấy.
Anh bất giác cười khổ, màn kịch này chẳng biết là đang diễn cho ai xem nữa. Người đó, có lẽ cô đã không thèm để ý đến từ lâu lắm rồi. Năm năm trời, yêu chiều, coi thường, lãnh đạm, ép buộc… hễ là điều gì anh nghĩ đến, hễ là việc gì anh làm được, anh đều đã làm hết. Anh tự nhận bản thân là một người kiên cường, gan góc nhưng anh vẫn không thể nào lay động được niềm tin và tình yêu