Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341284

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1284 lượt.

nơi cô.
Tới ngày hôm nay, thực sự là dấu chấm hết cuối cùng.
(Từ giờ tới cuối phần nhiều là độc thoại của nam chính, các bạn cứ thỏa thích bày tỏ sự hâm mộ của mình nhé :x )
Tiêu Trí Viễn trở lại công ty, các cô gái đứng trong thang máy lập tức im bặt, trao đổi ánh mắt với nhau, rõ ràng là họ đang đoán sức chịu đựng của anh đến mức nào. Tiêu Trí Viễn vẫn còn chút hốt hoảng, lúc ra khỏi thang máy, đám thư ký còn lén lút thầm thì với nhau. Anh lờ mờ nghe thấy mấy câu, liền dừng bước quay lại hỏi: “Cái gì mà trái tim đã hoàn toàn bị cảm hóa?”
Cô gái trẻ bị hỏi là người mới đến đây làm việc, mặt cô ta lập tức đỏ rực lên, nói năng cũng lộn xộn: “Chúng em… đang xem ảnh. Tiêu tổng, anh có muốn nhìn không?”
Màn hình sáng lên, Tiêu Trí Viễn giật mình. Là bức ảnh anh khom người nhặt gấu bông nhỏ của Lạc Lạc, dường như sợ món bảo bối của con gái bị bẩn hoặc bị hỏng, thần sắc đặc biệt chú tâm.
Anh cười cười: “Được truyền đi nhanh vậy sao?”
Cuối cũng vẫn là Iris giải vây thay anh: “Đi làm việc cả đi, ngày nào cũng thấy sếp Tiêu bảy tám tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thấy đủ hay sao?”
“Nhưng đây là lần đầu tiên trông thấy con gái rượu của sếp Tiêu nha, rất đáng yêu.” Có người nói thêm một câu.
Tiêu Trí Viễn nhướn môi cười một cái, “Đúng là rất đáng yêu, lần sau tôi sẽ đưa con bé đến đây chơi với mọi người.”
Trong tiếng ồ lên của mọi người, Tiêu Trí Viễn quay về văn phòng, nhìn đồng hồ, vừa vặn là năm giờ đúng.
Quyết định của cô ấy là gì?
Không phải là thờ ơ với nguy cơ thật lớn sắp phải đối mặt, anh chỉ muốn chứng minh, lúc này đây, anh còn có thể khiến cô mềm lòng chút nào không?
Đồng hồ chỉ năm giờ đúng.
Điện thoại nội bộ đổ chuông.
Là Trần Phán gọi tới, giọng nói có phần hoảng hốt: “Tiêu Tổng, bên Trình Hoành gọi điện tới thông báo, ba cổ đông lớn liên kết với nhau chuyển nhượng cổ phần, hiện nay danh sách các cổ đông đang được thay đổi rất lớn, số cổ phần họ nắm giữ trong tay đã vượt qua anh rồi…”
Trái tim trầm hẳn xuống đáy.
Anh và Tử Quan, cuối cùng đã đi đến bước đường này rồi.
“Tiêu tổng, anh có nghe tôi nói không?” Giọng Trần Phán vô cùng lo sợ, “Tôi đã yêu cầu luật sư gửi thư cảnh cáo họ, họ làm vậy là trái vậy quy ước ban đầu của chúng ta.”
“Vô dụng thôi.” Tiêu Trí Viễn nói, “Họ dám làm thế đương nhiên là vì đã có chỗ dựa vững chãi phía sau.”
“Vậy phải làm sao đây? Tiêu tổng, lần này không giống như lần trước đâu! Hiện nay trên dưới tập đoàn và anh trai anh đều theo dõi anh rất sát, nếu như vụ thu mua này thất bại thì…”
“Anh để tôi nghĩ đã.” Tiêu Trí Viễn không phân trần nữa mà cúp điện thoại luôn, rồi lại nhấc máy điện thoại nội bộ lên, nói với thư ký: “Bắt đầu từ lúc này không tiếp bất cứ cuộc điện thoại gọi đến nào hết.” Rồi anh tắt luôn cả máy di động của chính mình, kéo rèm cửa sổ xuống, sau đó dựa lưng lên ghế, nhắm hai mắt lại.
Phải chăng đã quá mệt mỏi rồi, cho nên bản thân anh mới khát khao một giấc ngủ như vậy, đủ mọi loại giấc mơ đều bay lượn trong tiềm thức anh. Người mẹ anh chưa từng gặp mặt… Người cha lúc nào cũng nghiêm khắc với mình… Trong đêm tối, còn có cả Tang Tử Quan nhỏ nhắn đứng bên cạnh anh.
Lúc bật tỉnh dậy, nhìn đồng hồ, bây giờ đã là tám giờ tối rồi. Phòng thư ký bên ngoài vắng vẻ, im ắng, chỉ bật một ngọn đèn duy nhất, hình như Iris vẫn đang chờ anh. Tiêu Trí Viễn mở cửa đi ra ngoài, Iris vội vàng đứng dậy, múc một bát cháo hải sản từ trong cặp lồng giữ nhiệt, cười nói: “Tiêu tổng, ăn chút gì đó đi đã.”
Anh thật sự đói bụng, ngồi xuống ăn từng miếng cháo một, trầm ngâm không nói gì.
Iris vẫn đang làm việc trên máy tính, thi thoảng cô chỉ liếc nhìn anh một cái rồi lại quay đi. Tóc mai gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, anh rất khác so với lần đầu tiên cô gặp, đôi lông mày dài và cong vẫn còn giữ lại đôi chút thơ ngây. Người đàn ông này chính là người ở trong lòng cô mười năm vẫn không phai mờ…
“Cháo này…” Chợt Tiêu Trí Viễn lên tiếng, trong giọng nói là vẻ nghi ngờ không dễ phát hiện.
Tim đập nhanh vài nhịp, cố gắng tự trấn an bản thân để bình tĩnh ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt của Tiêu Trí Viễn. Nhưng anh chỉ ăn nốt chỗ cháo còn lại trong bát, rồi mỉm cười: “Là đặt ở nhà hàng nào vậy? Hương vị rất ngon.”
Mím chặt môi, không nói gì, chỉ cụp mi mắt xuống, hiển nhiên là vẻ thất vọng khôn cùng.
“Cô về nhà đi, đêm nay không cần tăng ca.” Tiêu Trí Viễn đứng lên quay lại phòng làm việc của mình, thuận tay còn đóng cửa lại.
Ăn được chút đồ, anh có tinh thần hơn nhiều, Tiêu Trí Viễn ấn nút mở rèm cửa lên, nhìn xuống dưới phố xá phồn hoa cách mình vạn trượng, cố gắng để suy nghĩ của mình tỉnh táo hơn một chút. Giữa các ngón tay anh có kẹp một bức ảnh có phần cũ kỹ, lật qua lật lại xem xét vài lần, cuối cùng vẫn là quay về bàn làm việc, mở máy di động.
Những tiếng chuông báo tin nhắn vang lên liên hồi chứng tỏ tốc độ gửi tin nhắn của mọi người, chuông báo vang lên thật lâu. Tiêu Trí Viễn nhìn điện thoại của mình, trong lòng anh hiểu rất rõ, chỉ trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, anh phong tỏa bản thân ở