Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.

đây, nhưng có lẽ bên ngoài đã là long trời lở đất rồi.
Điện thoại lại tiếp tục vang chuông, anh nhìn màn hình, cuối cùng vẫn nhận điện: “Cha!”
“Xảy ra chuyện lớn như vậy mà anh còn dám tắt máy?” Lão gia vừa mở miệng đã mắng mỏ: “Lúc này không tìm được anh, tập đoàn bị ảnh hưởng đến mức nào anh có nghĩ tới chưa?”
“Là do con sơ suất.” Tiêu Trí Viễn bình thản giải thích, “Nhưng, con cần mấy tiếng để làm bản thân mình bình tĩnh lại.”
“Nghe ra thật giống như anh đã tìm thấy lối thoát rồi ấy nhỉ?” Ngữ khí lão gia đã hòa nhã đi một chút.
“Cha, cha cũng biết mà, trên thương trường không ai có gặp may mãi mãi.” Tiêu Trí Viễn nói, “Con chỉ cố gắng thử một lần nữa mà thôi.”
“Thắng bại gì đó không cần phải giải thích nhiều với tôi. Tiêu Trí Viễn, anh hiểu rõ hơn tôi nhiều, nếu như lần này Đông Lâm rút lui hoàn toàn, nếu như thu mua thất bại… còn đáng sợ hơn cả việc anh thất bại ngay từ vòng đầu. Trên thế giới này, con người luôn khoan dung với người thất bại ngay từ đầu hơn là những người tạo ra được kỳ tích rồi lại thất bại.”
“Con rất hiểu.”
“Anh tự giải quyết cho tốt đi.”
“Cha…” Tiêu Trí Viễn ngập ngừng trong điện thoại, vài giây cuối cùng vẫn hỏi: “Nếu như người gặp xui xẻo lần này là anh cả, cha có thể chỉ bảo cho anh ấy bước đi tiếp theo là gì không? Cha có nghĩ cách cho anh ấy không?”
Ở bên đầu dây bên kia cha anh chỉ cứng nhắc nói một câu “Suy nghĩ nhiều quá rồi.” thì cúp máy luôn.
Người đàn ông trẻ tuổi buông điện thoại xuống, nơi mềm yếu nhất trong đáy mắt dần trở nên lạnh lùng, tàn khốc, kiên cường hơn, anh chỉ nghĩ tới một câu nói duy nhất.
Khi bị cả thế giới này bỏ rơi, chỉ còn cách là bản thân phải tự kiên cường.
Anh lại lấy bức ảnh ấy ra lần nữa, nhìn thật kỹ rồi gọi một cú điện thoại cho… Phương Gia Lăng.
Một tiếng trước, Phương Gia Lăng chủ trì một buổi họp báo. Anh đã trở thành cổ đông lớn nhất của Đông Lâm, đơn phương tuyên bố Đông Lâm sẽ suy tính đến việc có tiếp tục tham gia vòng trong của dự án thu mua Quảng Xương nữa hay không, nói thẳng ra là có thể Đông Lâm sẽ “nhường đường” cho Quang Khoa.
Thành phần tham gia dự án thu mua Quảng Xương thay đổi bất ngờ, cao trào thay nhau xảy ra khiến những phóng viên tại hiện trường bắt đầu trở nên điên cuồng. Nếu như Tiêu Trí Viễn chuyển bại thành thắng ở vòng thứ nhất được coi là kỳ tích thì đương nhiên việc Phương Gia Lăng lặng lẽ giữ chân cổ đông lớn nhất của Đông Lâm sẽ được coi như là thần tích rồi.
“Phương tiên sinh, Tiêu Trí Viễn tiên sinh của Thượng Duy là cổ đông lớn thứ hai của Đông lâm, giữa các anh có sự móc nối nào không?”
“Phương tổng, anh làm thế nào để thao túng chuyện này? Vì sao Thượng Duy vẫn chưa có phản ứng gì?”
Tất cả những câu hỏi kiểu thế này Phương Gia Lăng đều không trả lời, khi ánh mắt anh ẩn sau cặp kính gọng vàng, anh chỉ hòa nhã nói: “Tôi nghĩ lần này mục tiêu của việc thay đổi cổ đông mọi người đều hiểu rõ, chỉ vì dự án thu mua Quảng Xương mà thôi. Do đó, Quang Khoa lúc này có lẽ là đang nắm giữ thời cơ thuận lợi nhất.”
Anh nói rất khiêm nhường, chỉ có điều ẩn ý phía sau lời nói mọi người đều có thể nghe ra. Ngày nào Đông Lâm rút lui thì ngày đó chính là ngày Thượng Duy bị đá ra khỏi dự án thu mua, Quang Khoa và Phương Gia Lăng luôn ngấm ngầm chịu đựng đến lúc này mới là thực sự tung đòn chí mạng.
Phương Gia Lăng đắc chí ngời ngời ngồi vào trong xe, đang định bảo tài xế lái xe đi thì điện thoại đổ chuông.
Nhìn tên người gọi đến, tâm tình Phương Gia Lăng càng thả lỏng hơn, anh cố tình đợi ba giây sau mới nhận điện: “Tiêu tổng?”
“Có vài việc muốn nói với anh.” Tiêu Trí Viễn đi thẳng vào chủ đề.
“Chuyện gì?” Ngữ điệu trầm tĩnh của đối phương khiến Phương Gia Lăng mơ hồ có phần bất an, anh lập tức giữ bình tĩnh, dù sao quyền chủ động hiện nay vẫn đang nằm trong tay anh.
Tiêu Trí Viễn chỉ nói một câu: “Tôi vẫn tưởng rằng, người Hạ Tử Mạn âm thầm liên hệ là chú ba của anh cơ.”
Lưng Phương Gia Lăng đột nhiên cứng đờ, như một chiếc cung đã được căng trên nỏ, anh bỗng dưng mất đi sự đắc ý và cười cợt ban nãy.
“Anh nói gì?” Dường như ý thức được sự thất thố của bản thân, anh tiếp tục hòa nhã, “Tiêu tổng, chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện.”






Trong bệnh viện rất im ắng.
Lạc Lạc đang ngủ. Tang Tử Quan vốn đang ôm nó, cùng nằm với nó nhưng lại cảm thấy không hề buồn ngủ, cầm di động ở tủ đầu giường lên, màn hình vẫn dừng lại ở tin nhắn kia. Có vài tin nhắn chưa đọc, cô liếc nhìn qua loa một lần rồi không nhịn được mà cười buồn.
Tiểu Trịnh: Sếp, người vợ của Tiêu Trí Viễn trong bức ảnh ngày hôm nay rất giống chị nha! Mau xem đi!
Tiểu Trịnh: Em đã xem đi xem lại mấy chục lần rồi, em cảm thấy người đó chính là chị… Chị không… phải là người vợ trong bí mật từ trước đến nay của Tiêu Trí Viễn đấy chứ?
Tiểu Trịnh: Trời ơi! Chuyện này đã lan truyền ra khắp công ty rồi…Chị đúng là… Trời ạ!
Thật không ngờ Lăng Yến lại gửi những thứ này đến thật. Đáng tiếc giờ đây Tang Tử Quan không có thời gia