Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341283
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1283 lượt.
chị có vẻ tiều tụy, chỉ liếc nhìn Tang Tử Quan một cái rồi “ừm” một tiếng, coi như là câu hỏi thăm.
“Chị dâu, chị sao thế?” Tang Tử Quan trông thấy viền mắt chị sưng đỏ, cuối cùng vẫn là không đành lòng mà hỏi như vậy
Ninh Phi lập tức đeo kính râm đang cầm trong tay lên mặt, rầu rĩ nói: “Không sao.”
“Vậy… em đi…” Tang Tử Quan cũng không muốn nhiều lời với chị ta nữa, nhưng khi cô đi tới bậc thềm thì Ninh Phi ngồi phía sau bỗng nhiên mở miệng, “Tử Quan, có thời gian không? Chúng ta cùng đi uống cà phê nhé?”
Tang Tử Quan dừng chân, suy nghĩ rồi trả lời: “Được ạ.”
Tang Tử Quan vốn dĩ định ngồi với chị ta ở trong hoa viên phía sau nhà họ Tiêu nhưng Ninh Phi không muốn nên đành tìm một quán cà phê ven đường, người vào trước kẻ vào sau. Đang là giờ làm việc buổi chiều nên trong quán không có nhiều người, âm nhạc rất dịu dàng êm ả, nhân viên cửa hàng thả lỏng dựa người vào quầy bar, chẳng biết đang buôn chuyện gì.
Ninh Phi cảm thấy Tang Tử Quan có chút hoảng loạn nên chị ta đành làm chủ gọi hai cốc caramen. Lúc nhân viên cửa hàng định đi thì Tang Tử Quan chợt nói: “Tôi muốn một ly Espresso.”
Lúc bưng cà phê lên, Tang Tử Quan nhìn chằm chằm vào cái ly nho nhỏ kia, đột nhiên nói: “Đúng là giá rất đắt.”
Ninh Phi có phần khó hiểu: “Cái gì?”
“À, không có gì.” Tang Tử Quan dùng chiếc muỗng bạc nhỏ khuấy đều chất lỏng màu nâu đậm nóng hổi trong ly, cười nói: “Chị, lâu rồi không gặp.”
Đúng là hai người lâu lắm rồi không gặp nhau. Trong khoảnh thời gian rối ren, từ khi ảnh chụp con riêng của Tiêu Chính Bình bị tung ra, lão gia đã không còn triệu tập tất cả các con đến ăn bữa cơm gia đình lần nào nữa. Còn Tang Tử Quan và Tiêu Trí Viễn cũng rơi vào mâu thuẫn trầm trọng, dĩ nhiên không còn hơi đâu mà nghĩ đến việc khác.
“Tử Quan, sau này có thể không còn là người một nhà nữa, không biết khi gặp lại còn có thể coi nhau là bạn bè không?” Ninh Phi uống một ngụm cà phê, bình thản nói.
Tang Tử Quan giật mình, chuyện cô và Tiêu Trí Viễn sắp ly hôn đã đến tai chị ta rồi sao? Nghĩ lại, như thế cũng hay, không phải làm người một nhà nữa, tất nhiên cũng sẽ không phải chịu đựng lời châm chọc, khinh miệt của đối phương nữa.
“Không biết chị dâu tiếp theo của em, có xấu xa giống chị hay không nhỉ?” Ninh Phi tự nhạo báng bản thân khi nói ra câu này.
“Chị… và anh cả sắp ly hôn?” Tang Tử Quan càng ngạc nhiên hơn. Đương nhiên cô không phải không biết quan hệ giữa Ninh Phi và anh cả, nếu bảo việc Tiêu Trí Viễn lấy cô đã hoàn toàn loại bỏ chướng ngại bối cảnh, thân phận thì liên hôn của hai nhà Tiêu-Ninh, càng mang nhiều sắc thái của sự hợp tác trên thương trường hơn. Một khi họ phải ly hôn thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của cả hai nhà. Cô thật sự không thể tưởng tượng nổi, một Ninh Phi từ nhỏ đã được nhận sự giáo dục của nhà danh môn sao có thể quyết định như vậy?
“Nếu em là chị, em sẽ ly hôn chứ? Chồng mình đã bị tung ra những bức ảnh như vậy rồi, thậm chí con riêng cũng có rồi, đối phương trắng trợn khiêu khích chị, em nói xem, có nên ly hôn hay không?” Ninh Phi cười tự giễu “Chị không phải là con rối trong tay hai nhà, không phải là thứ mà cha mẹ bắt nói gì thì phải nói cái đó. Chị cũng không muốn sau này khi con trai chị trưởng thành, sẽ có người nói với nó là… mẹ mày là một bình hoa di động, là một người đàn bà nhu nhược.”
Tang Tử Quan nhìn người phụ nữ trước mặt, bỗng nhiên cô cảm thấy có chút cảm thông. Trên đời này, ai cũng có những buồn phiền, đau khổ của riêng mình, xưa nay Ninh Phi cứng cỏi như vậy, kỳ thực trong cuộc hôn nhân sáu năm nay không phải đã phải chịu bao nhiên cay đắng, thế mà vẫn phải kiên cường mỉm cười.
“Tử Quan, em có biết vì sao chị luôn nhằm vào em không?” Ninh Phi khẽ thở dài, ngón tay được cắt tỉa cẩn thận bám chặt vào thành chén màu trắng sữa, có một sự mê hoặc khác thường: “Chị không phục, tại sao chú hai lại có thể đối với em tốt như vậy. Rõ ràng cùng do một cha một mẹ sinh ra, tại sao hai người con trai lại khác nhau đến thế?”
“Có lẽ em vẫn chưa biết, trước khi em được gả vào nhà, lúc trước không ít người mong chờ Tôn Minh và Trí Viễn có thể đến được với nhau, phụ huynh hai bên cũng cảm thấy rất vừa lòng. Em biết đó, ông ngoại của Tôn Minh chính là người sáng lập Quảng Xương, cộng với thực lực trong ngành công nghiệp nặng của Tôn gia, ảnh hưởng của cuộc liên hôn lần này sẽ không thua gì việc kết giao giữa Ninh gia nhà chị và Tiêu gia trước đó. Nếu như Trí Viễn gật đầu đồng ý một cái, nó sẽ không cần phải khổ cực như mấy năm gần đây, còn phải từng chút từng chút thu gom giang sơn của mình.
Anh trai nó vẫn cảm thấy nó ngu ngốc, việc giao dịch tốt như vậy mà không làm, rồi lại thầm cảm thấy may mắn, nếu như nó đồng ý thì tập đoàn Tiêu thị hiện nay nào sẽ có phần của anh ta. Sau đó Trí Viễn trăm phương ngàn kế đi châu Âu tìm khách hàng, đi nửa năm, cuối cùng nó cũng lôi kéo được một khách hàng béo bở. Sau đó nó liền đưa em về nhà, còn cả Lạc Lạc nữa. Mang em về là bởi vì còn giấu giấu giếm giếm như thế, nó rất sợ giới truyền thông ngoài kia làm ảnh