Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1305 lượt.

hòng ngủ, dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn đồ đạc. Lúc này cô đã không còn nghĩ nhiều đến chuyện của Tiêu Trí Viễn, mà thứ vương vấn trong đầu cô lại là cuộc điện thoại vừa nãy.
“Con bé vẫn sốt liên miên, khóc đòi mẹ…”
“Nếu như có điều kiện, cô Tang, cô có thể tới chăm sóc nó không?”
Đầu “ầm” một tiếng, dường như là sụp đổ, lòng loạn như bị giày xéo, Tang Tử Quan phải cố lấy lại bình tĩnh mới hỏi: “Tôi có thể qua đó lúc nào được?”
“Cô Tang hãy đọc số chứng minh thư cho tôi, lúc nào đặt được vé máy bay tôi sẽ báo cho cô. Xin cô tranh thủ thời gian nhanh chóng một chút.”
Vừa thu dọn xong hành lý thì điện thoại kêu một tiếng, tin tức đặt vé từ một hãng hàng không nào đó, đúng mười hai giờ đêm.
Bệnh của Lạc Lạc lẽ nào lại nặng thêm? Tang Tử Quan cố gắng trấn tĩnh, thay quần áo xong liền ra khỏi nhà. Đường phố đêm khuya thật lạnh giá, Tang Tử Quan đứng chờ thật lâu cuối cùng mới vẫy được một chiếc taxi. Trên đường đi, lòng cô rối bời như lửa đốt, may mà máy bay không có vấn đề gì, đáp thẳng xuống một thành phố xa lạ. Tử Quan mở di động, dường như cùng lúc đó nhận được điện thoại của Phương Gia Lăng.
“Phương tiên sinh, tôi tới rồi.” Tang Tử Quan vô cùng lo lắng.
“Cô đi ra đi, tôi trông thấy cô rồi.”
Tang Tử Quan kéo valy, thấy Phương Gia Lăng đang vẫy tay với mình.
Dù đêm đã khuya nhưng trong sân bay vẫn sáng như thường, anh mặc một chiếc áo khoác dạ màu đen, dáng người cao gầy, ôn hòa, tuấn tú.
“Lạc Lạc sao rồi?” Không kịp chào hỏi, đôi mắt cô đỏ rực hỏi anh.
“Vẫn sốt mãi không hạ.” Phương Gia Lăng do dự một lát, “Lại không chịu truyền nước nên chuyển biến rất chậm.”
“Lúc chọc kim vào tay các anh phải làm dời sự chú ý của nó!” Tang Tử Quan ngồi trên ô tô, đột nhiên buột miệng, “Con bé từ nhỏ đã sợ bệnh viện, phải có tôi hoặc Tiêu Trí Viễn ở cạnh…”
Phương Gia Lăng mỉm cười buồn bã, vì khoảng cách gần nên cô có thể trông thấy hai quầng thâm ở bọng mắt anh, rất rõ ràng, anh cũng bị nó giày vò đến tận bây giờ. Cô ngồi ở ghế lái phụ, trong lòng là rất nhiều câu hỏi dồn nén lại, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Lạc Lạc… mấy tháng nay có khỏe không?”
Phương Gia Lăng lái xe chậm lại, cười khổ, “Lát nữa thấy nó cô sẽ biết.”
Lòng bất an mơ hồ, Tang Tử Quan mím chặt môi, rồi nhìn chằm chằm con đường phía trước, mãi đến khi xe dừng ở cổng một biệt thự ở ngoại ô thành phố. Tang Tử Quan không quan tâm đến hành lý của mình mà hỏi thẳng người giúp việc đang mở cửa: “Lạc Lạc ở đâu?”
Phương Gia Lăng khẽ gật đầu, người đó liền dẫn Tang Tử Quan lên lầu.
Mới đến cửa phòng cô đã nghe thấy tiếng ho của Lạc Lạc, Tang Tử Quan mở cửa thật khẽ, trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ, ánh sáng ấm áp thoải mái, con bé rúc người trong chăn, lại ho lên tiếng nữa, thì thào: “Cháu không uống thuốc đâu.”
Trái tim vẫn đập thật nhanh trên đường giờ đã ổn định hơn nhiều, giống như một lữ khách lạc đường tìm được ánh sáng, Tang Tử Quan nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Lạc Lạc, cúi người xuống nhìn con bé.
Lúc xa nhau cô bé vẫn là một bé gái đầu trọc lóc, thế mà giờ đây tóc đã mọc dài, thành một cái đầu hình nấm, tóc mái cách mắt một đoạn ngắn… Con bé gầy đi rất nhiều, cằm nhọn ra, khuôn mặt càng thêm tong teo.
“Bác sĩ dặn nếu nó bị ho thì phải cho uống nam, nhưng thuốc đắng quá…” Dì giúp việc cúi người, nói nhỏ với cô.
“Để tôi.” Tang Tử Quan đón lấy chén thuốc trong tay bà dì đó, một lát sau quay lại hỏi: “Có ô mai chua không?”
“Hả? Lần nào tôi cũng cho đường vào…”
“Lấy cho tôi ô mai chua.” Tử Quan mỉm cười nói
Cô khom lưng, vỗ nhẹ lên má Lạc Lạc: “Lạc Lạc, Lạc Lạc…”
“Mẹ…” Con bé ngủ không say mở mắt rất nhanh, thấy người phía trước bèn dụi mắt có vẻ không thể tin nổi, rồi lại nhắm mắt lại, miệng còn lẩm bẩm: “Nhất định là lại nằm mơ rồi.”
Mũi Tang Tử Quan cay cay, không ngừng vỗ má nó: “Lạc Lạc, chúng ta uống thuốc nhé?”
“Mẹ, mẹ về rồi ư?” Lạc Lạc bị ôm chặt nhưng vẫn còn ngái ngủ, “Mẹ đừng đi nữa nhé?”
Tang Tử Quan đút cho con bé từng muỗng thuốc, rồi lại nhét một quả ô mai chua vào miệng nó, cổ vũ con gái: “Papa nói Lạc Lạc của chúng ta vừa có thể uống thuốc đắng vừa có thể ăn ô mai chua, con là dũng cảm nhất!”
Lạc Lạc nhai ô mai, cơ thể nhỏ bé cũng hơi run lên rồi nhổ hạt vào lòng bàn tay Tang Tử Quan, cười vui vẻ: “Lạc Lạc là dũng cảm nhất!”
“Được rồi, uống thuốc xong sẽ không còn ho nữa. Lạc Lạc ngủ đi.” Tang Tử Quan đặt con bé lên giường, nào ngờ bé gái trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, lại cầm chặt tay cô không chịu buông, “Mẹ, con không ngủ…Sau khi thức dậy mẹ lại đi mất.”
Cô phải dỗ dành nó thật lâu, tận mắt trông thấy nó ngủ say mới dám thở phào nhẹ nhõm ra khỏi phòng.
Người giúp việc vẫn đứng chờ ngoài cửa, cười nói: “Woa, trước đây mỗi lần uống thuốc đều là long trời lở đất, nếu cô tới đây sớm một chút thì tốt quá!”
“Dỗ nó một lúc là được mà.” Tang Tử Quan cười, “Trước đây khi con bé còn nhỏ, thuốc đắng nó sẽ không chịu nuốt, rồi khóc nức nở, cha nó bảo đi lấy ô mai chua về, nói với nó là người biết uống thuốc đắng và ăn được ô mai chua chính là d