Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341407

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.

ũng cảm nhất, sau đó nó không còn khóc nữa.”
“Vậy à…” Người đó mỉm cười, “Sau này tôi sẽ thử xem. Cô Tang, hành lý của cô đặt ở phòng bên cạnh đó.”
Tang Tử Quan nói cảm ơn bà dì đó rồi đi sang căn phòng có hành lý của mình ngay bên cạnh, tắm rửa xong lại muốn đi xem Lạc Lạc.
Vừa mở cửa ra thì đã thấy Phương Gia Lăng ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh giường, ánh mắt nhìn cô bé ngủ say rất dịu dàng, thấy cô bước vào mới đứng lên, hơi gật đầu.
“Tôi… tôi muốn ôm con bé cùng ngủ.” Tang Tử Quan giải thích, “Có khả năng đêm nó sẽ khát nước.”
Phương Gia Lăng gật đầu, anh nhìn thấy Tang Tử Quan cúi người xuống, dịu dàng ôm ngang người Lạc Lạc.
Bị di chuyển Lạc Lạc co người lại một chút, nhưng thấy người ôm mình là Tang Tử Quan thì cô bé lập tức mỉm cười ngọt ngào, xoay người tiếp tục ngủ say. Tang Tử Quan đi tới cửa, quay lại vẫn thấy Phương Gia Lăng đứng im ở chỗ đó, không hề nhúc nhích.
Đêm hôm đó Lạc Lạc không còn ho nữa, ngủ rất ngon. Nhưng bản thân cô thì ngủ không được say lắm thi thoảng lại cúi xuống liếc nhìn đứa trẻ trong lòng mình, mãi đến khi trời sáng mới chợp mắt được.
Lúc thức giấc, cảnh Tử Quan thấy đầu tiên chính là Lạc Lạc dùng cánh tay nhỏ chống lên gối, nằm nghiêng quan sát cô, chăm chú đến độ không chớp mắt.
Cô choàng tỉnh, vội vàng ngồi dậy, có phần áy náy: “Lạc Lạc đói bụng rồi à?”
“Mẹ!” Lạc Lạc ngồi dậy theo, vô cùng chăm chú nhìn cô: “Huhu…”
“Sao vậy con?” Tang Tử Quan hạ giọng hỏi.
“Con cứ nghe thấy tiếng động là sẽ thức giấc! Thức dậy lại không thấy mẹ đâu nữa.” Lạc Lạc chu cái miệng nhỏ nhắn nói rất nghiêm túc.
Tang Tử Quan kéo con bé ôm chặt vào lòng mình, mím môi nói thật nhỏ: “Không phải đâu, Lạc Lạc, không phải là mơ đâu. Mẹ ở đây thật mà!”
Dường như là sợ con bé không tin, cô giơ tay ra nhẹ nhàng véo má con một cái: “Đau không?”
“Có một chút.”
“Đau thì không phải là ngủ mơ.”
Mãi đến lúc đó, tiểu cô nương mới ý thức được chuyện thật đang xảy ra trong mơ mơ hồ hồ, ngẩng cái mặt nhỏ nhìn mẹ thật kỹ, lông mi dài chớp lên hạ xuống, khóc òa lên.
“Mẹ! Mẹ và papa đều hư lắm! Hai người không thèm tới đón Lạc Lạc!” Con bé vừa khóc vừa chùi nước mũi lên áo Tang Tử Quan: “Papa… Papa nói là sẽ tới đón Lạc Lạc nhanh thôi! Vậy mà đến giờ vẫn không thấy…”
Tang Tử Quan bị tiếng khóc của con bé làm cho đau lòng, không biết nên làm gì chỉ biết ôm chặt lấy con gái, thầm thì: “Lạc Lạc, mẹ xin lỗi.”
Tai con bé rất thính, nghe được ngay liền giơ tay gạt nước mắt rồi ngước lên nhìn Tang Tử Quan: “Mẹ, vậy lần này mẹ sẽ đưa con về nhà phải không?” Sau đó con bé còn tự nói với mình: “Phải rồi! Mẹ cũng rất nhớ con mà! Nhất định sẽ đón con về nhà.”
Tang Tử Quan lại ôm chặt con bé vào lòng, cằm tựa lên đầu con khẽ cọ cọ, cô cảm thấy khoảnh khắc này thật sự quá hạnh phúc nhưng cũng vô cùng bất lực. Cô muốn đưa con gái về nhà nhưng lại nên giải quyết với Phương Gia Lăng thế nào đây?
Trong lúc còn đang mông lung thì có người gõ cửa, Tang Tử Quan bình ổn lại tâm lý: “Mời vào.”
Là Phương Gia Lăng. Anh đứng ở cửa vỗ vỗ tay, rõ ràng là nói với Lạc Lạc: “Lạc Lạc, đi ăn sáng nào!”
Lạc Lạc lại quay về phía anh, kêu một tiếng: “Chú Phương”
Tang Tử Quan thật sự ngạc nhiên nhưng không nói gì, chỉ đứng lên khỏi giường rồi nói: “Lạc Lạc, chúng ta đi đánh răng nào!”
Cô thay quần áo cho con, bế con vào nhà vệ sinh để con bé tự đánh răng, không ngờ lại nghe thấy tiếng nói nho nhỏ phát ra từ người đứng cạnh: “Có phải rất muốn quay về với cuộc sống trước đây, sống cùng với con bé không?”
Tang Tử Quan khịt mũi, gật đầu.
“Chi bằng làm thế này đi, Tử Quan” Phương Gia Lăng cố gắng nói thật nhỏ, “Chúng ta kết hôn, cô có thể trông thấy Lạc Lạc lớn lên từng ngày.”
Vài giây sau, anh nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng đến mức không thốt lên lời của Tử Quan mà cười lớn.
Tử Quan cảm thấy mồ hôi lạnh phủ kín khắp trên lưng, miễn cưỡng nói: “Đừng đùa như thế được không?”
Đôi mắt sau mắt kính của Phương Gia Lăng lóe lên một luồng sáng khiến người ngoài khó mà đoán được ý vị của nó: “Nếu tôi nói nghiêm túc thì sao?”
Tang Tử Quan giữ im lặng vài giây rồi thở dài khe khẽ: “Anh Phương, cùng một lỗi lầm, tôi sẽ không tái phạm đến lần thứ hai đâu.”
Ăn xong bữa sáng, Tang Tử Quan cùng Lạc Lạc đi vẽ tranh, con bé cuối cùng đã khỏi hẳn bệnh nên rất mau đã thấy buồn ngủ. Đến khi sắp xếp xong xuôi, dì giúp việc lên tiếng: “Cô Tang, ông chủ ở phòng khách đợi cô. Tôi sẽ ở đây trông chừng con bé giùm cô.”
Trong phòng khách, Phương Gia Lăng ngồi ngay ngắn, trên bàn trà màu trắng sữa bày hai tách cà phê, anh mời cô ngồi rồi giống như lần đầu tiên Tang Tử Quan gặp anh trong công ty, anh cũng đeo kính, tao nhã, thanh thoát, nhưng đôi mắt lại tỏa ra sự lợi hại sắc bén.
Tang Tử Quan ngồi đối diện anh, cô nghe thấy anh nói: “Tiêu Trí Viễn đã nói những chuyện đã qua cho tôi biết. Tang Tử Quan, cảm ơn những nỗ lực trong suốt bốn năm qua của cô.”
Tang Tử Quan vốn định nói: “Là việc tôi nên làm.” Nhưng lại cảm thấy không phù hợp, nên cuối cùng chỉ mỉm cười. Im lặng một hồi, cô nhìn n