Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.

t mỏi mệt nhưng tâm trạng vẫn thật tốt.
Tử Quan kiểm tra thân nhiệt anh trên xe, vẫn sốt cao như trước, cô lo lắng nhìn anh: “Có thấy tim đau không?”
Anh lắc đầu, đưa tay ngăn việc cô đi tìm thuốc, nói: “Sắp về đến bệnh viện rồi.”
Tử Quan nhìn bờ môi dãn ra của anh, nụ cười cũng chỉ nhàn nhạt nhưng đầy dịu dàng, trái tim cô lại đập nhanh và loạn nhịp… Mãi đến lúc anh khẽ nhéo tay cô cô mới giật mình hoàn hồn: “Người ban nãy đã tưởng em là chị ấy đấy.”
Nụ cười của anh dần khép lại, chậm rãi buông tay cô, mắt nhìn thẳng về phía trước, “Chúng ta lúc trước đã thỏa thuận rồi mà.”
Tử Quan im lặng một lát rồi khẽ nói: “Xin lỗi.”
Họ đã thỏa thuận với nhau rằng sẽ không bao giờ nhắc đến người này.






Ngoài cửa xe, trên những gốc ngô đồng bên đường là từng phiến lá màu xanh đậm xòe rộng hòa cùng màu vàng kim của ánh nắng dịu nhẹ. Thời tiết tốt như vậy nhưng trên suốt dọc đường trở về bệnh viện họ lại không nói với nhau câu nào, Tiêu Trí Viễn thay quần áo, y tá cầm một chai nước truyền cỡ lớn tiến đến châm kim truyền vào tay anh.
Tử Quan ngồi xuống bên giường, giật lấy giấy tờ trong tay anh: “Anh nghỉ ngơi trước một chút đã được không?”
Anh hết cách, đang định nằm xuống thì bỗng ngoài cửa truyền đến một giọng nói non nớt: “Papa, mẹ!”
Tử Quan quay đầu lại, đó là cô con gái nhỏ đã ba ngày không gặp của cô, cô bé mặc một chiếc váy hoa liền thân, đôi chân nhỏ xíu đã thoăn thoắt chạy tới gần.
Con bé chạy đến bên cạnh Tiêu Trí Viễn, sợ hãi hỏi: “Papa, cha sao vậy?”
Phòng bệnh đơn mà Tiêu Trí Viễn đang điều trị nằm ở tầng 18, Tử Quan ấn nút gọi thang máy.
Thang máy bệnh viện lúc nào cũng nằm trong tình trạng quá tải, thường phải đợi rất lâu, cô ôm cánh tay, lần đầu tiên hy vọng thang máy có thể đến chậm hơn một chút, như vậy cô mới có lý do để tối nay mới quay lại đây.
Phía sau có tiếng bước chân nhè nhẹ và một mùi thơm dìu dịu như mùi thơm đặc trưng của mùa xuân, Tử Quan vô thức quay đầu lại thấy Đồng Tĩnh San chậm rãi bước tới gần đây, nụ cười rực rỡ xán lạn: “Tử Quan, tôi đi với chị nhé?”
“Không cần đâu, cô về phòng nói chuyện với anh ấy đi…” Tử Quan vội vàng từ chối.
“Lạc Lạc đang trò chuyện với anh ấy rồi…” Đồng Tĩnh San khẽ cười “Chúng ta cùng đi uống cà phê vậy.”
Cửa thang máy mở ra đúng lúc này, Tử Quan bất đắc dĩ phải đi vào cùng cô ta.
Thang máy trong bệnh viện rộng hơn những thang máy bình thường khác, Đồng Tĩnh San thờ ơ hỏi: “Tử Quan, chị đã dùng nước hoa tôi tặng chưa?”
“Dùng rồi.” Tử Quan giật mình, chột dạ nói: “Rất thơm.”
“Đến khi nào quầy chuyên doanh khai trương ở Đại lục, tôi sẽ tặng chị vài lọ làm kỉ niệm…” Đồng Tĩnh San cười, núm đồng tiền càng sâu hơn, “Coi như là cảm ơn chị đi.”
“Cảm ơn tôi?” Tử Quan ngạc nhiên.
“Cảm hứng của Night-Moment đó, Tiêu Trí Viễn chưa nói với chị ư? Tôi cứ tưởng chị biết rồi chứ!”
Tử Quan cười lạnh: “Hình như tôi từng nghe chị dâu nói qua rồi, có phải cảm hứng của Night-Moment đến từ chuyện cũ của cô và Tiêu Trí Viễn không?”
“Tôi và Tiêu Trí Viễn?” Đồng Tĩnh San khoa trương hít vào một hơi, “Sao có thể là tôi và anh ấy được?”
Cô nàng dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ban đầu khi mới điều chế hương thơm cho sản phẩm mới, tôi vẫn luôn không tìm được cảm giác. Sau đó Tiêu Trí Viễn kể cho tôi một câu chuyện – là câu chuyện của một người mà hai người đều quen, lúc đó đột nhiên tôi tìm được cảm hứng.”
Tử Quan giật mình, nhắc lại một lần nữa: “Chúng tôi đều quen ư?”
Hai cô cùng đi ra khỏi cổng bệnh viện, ở chéo chéo bên kia đường biển hiệu xanh đậm của quán cà phê như ẩn như hiện.
Giọng nói của Đồng Tĩnh San rất dịu dàng, Tử Quan lẳng lặng nghe. Câu chuyện đó xa xôi và lạ lẫm, nó xuyên thủng từng tầng từng tầng thời gian, tiến thẳng đến nơi sâu nhất trong ký ức, nhưng lúc này nó lại rõ ràng đến vậy.
Buổi tối đó, trong khoảnh khắc đó, khoảnh khắc họ mới quen.






Tử Quan quay lại phòng bệnh, Lạc Lạc đã chiếm hơn nửa giường, tướng ngủ thật xấu. Tiêu Trí Viễn một tay ôm lấy cô bé, cẩn thận không để nó rơi xuống giường, còn bản thân thì bị đẩy vào một góc giường bé tí.
Tử Quan hơi buồn cười khi nhìn thấy dáng vẻ lúc này của hai cha con anh, cúi người bế con gái lên.
Lạc Lạc chợt thức giấc, lẩm bẩm trong miệng “Cha ơi…” vừa mở mắt trông thấy Tử Quan, liền trở mình một cái, yên tâm ngủ tiếp.
Cô đặt con gái lên sofa, lại đắp thêm cho con bé một tấm chăn, nghe thấy Tiêu Trí Viễn hỏi: “Tĩnh San đâu?”
“Ờ, cô ấy bận chút việc, đã về rồi.” Tử Quan đứng bên giường kiểm tra bình thuốc truyền của anh, hỏi: “Anh ngủ thêm chút nữa đi!”
Đã xác định là xe không thể vượt qua được vũng lầy ấy nên người tài xế nói với vẻ rất thông cảm: “Tôi đi hỏi sếp tôi xem có cách nào không?”
Tử Quan là lớp trưởng cho nên cùng đi qua đó.
Đó chính là lần đầu tiên cô gặp Tiêu Trí Viễn.
Khi đó, Tiêu Trí Viễn cũng chỉ là một cậu thanh niên vừa tốt nghiệp đại học, mới vào làm việc tro