Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
rỡ hệt như dưới ngòi bút của Phạm Cao. Một đám sinh viên trẻ tuổi ngồi trong xe đương nhiên là nói chuyện rôm rả, lộ trình ngồi xe ba tiếng rưỡi đồng hồ chẳng ai cảm thấy mệt mỏi gì.
Đã tới ngôi làng nhỏ Ôn Đường, mọi người chen nhau xuống xe, ríu rít chia phòng, đứng trong đại sảnh nhà nghỉ nhận chìa khóa rồi giải tán.
Tử Quan là người có nhân duyên tốt nổi tiếng trong lớp (nhân duyên tốt: chơi được với nhiều người, hiểu nôm na là hòa đồng) nên không cần phải chọn phòng, đợi mọi người chọn xong, cô mới cùng Phương Tự cầm chiếc chìa khóa còn lại duy nhất đi vào phòng mình.
Sinh viên nên điều kiện kinh tế có hạn, chỉ thuê được phòng mười đồng nên hoàn cảnh không được tốt lắm. Gian phòng hai cô ở hướng Tây, không có nhiều nắng, chăn hơi ẩm, trên tường thậm chí còn có vết nấm mốc, ngay cả tiếng tạp âm trong TV cũng rất nặng.
“Tang Tử Quan, sao cậu không chọn cho mình một căn phòng tốt một chút?” Phương Tự trách móc cô: “Haiz, căn phòng này tệ quá.”
“Mẹ tớ mua cho đấy.” Phương Tự xịt lên người cô vài cái, “Thích thì xịt thêm một chút.”
“Nhiều quá rồi!” Tử Quan chạy vội, “Nhàn nhạt mới thơm.”
Nhà nghỉ nhỏ không có máy sấy, Tử Quan lau tóc xong đi ra ngoài cùng Phương Tự.
Trời ngả về chiều muộn, những tia sáng hoàng kim cuối cùng đã dần tắt. Ngói đen tường trắng buổi sáng, làng nhỏ bao trong dòng nước đã chuyển dần sang ánh sáng màu lam, mỗi nhà đều sáng một ánh đèn màu vỏ quất, một buổi tối như vậy khiến khách du lịch cũng cảm thấy ấm áp.
Hai cô đi trên cây cầu đá, Tử Quan dừng chân, Ôn Đường lúc này có chút giống như một hiệp sĩ dũng cảm lỗi lạc ngày xưa, dấu đi cây kiếm sắc thường ngày, trong tay là một cây sáo trúc, tấu một khúc nhạc trong đêm, đuôi mày, đuôi mắt đều là vẻ dịu dàng thanh thản.
“Đẹp thật” Cô không nhịn được nhẹ giọng tán thưởng.
Đúng lúc này, tất cả mọi ánh đèn tắt ngúm – dòng sông đẹp mất đi ánh sáng lóng lánh, biến thành ảm đạm tĩnh mịch.
“Mất điện rồi.” Không biết là ai hô lên như vậy rồi kéo theo đó là rất nhiều giọng nói hùa theo “Chậc chậc, mất điện rồi.”
Đối với du khách trong làng mà nói mất điện ban đêm đúng là rất bất ngờ và hiếm lạ, rất nhiều người từ nhà trọ lao ra, đứng trên cầu đá, mở đèn pin của điện thoại di động, nháo nhác tìm kiếm bạn mình.
Phương Tự nắm chặt lấy rào chắn trên cầu đá, lòng vẫn còn sợ hãi: “Ban nãy có người xông tới, va vào người tớ.”
“Yên tâm, nếu cậu ngã tớ sẽ nhảy xuống vớt cậu lên”
Đôi mắt cuối cùng cũng thích ứng được với bóng tối lúc này, Tử Quan có thể nghe thấy một bạn nam bên cạnh đang gọi điện thoại cho bạn gái… Những thanh niên tràn đầy sức sống tuổi xuân tràn ra chật kín ngôi làng nhỏ vắng vẻ này, ầm ầm ĩ ĩ, nhưng cô lại cảm thấy thật tĩnh lặng…
Cảm giác tĩnh lặng ngay lúc đó, chỉ có gió mùa hạ không tiếng động mà lướt qua không khí, bút vẽ và ảnh chụp đều khó mà diễn tả được sự tĩnh lặng giờ khắc này.
Có lẽ là bản thân bị bao trong tối tăm vắng vẻ nên khoảng cách giữa người với người lúc đó cũng biến mất hoàn toàn.
Có một số việc một mình giấu trong đáy lòng quá lâu sẽ luôn cảm thấy bức bối và bị đè nén. Cô bỗng rất muốn tâm sự một số chuyện với bạn thân.
“Phương Tự, tớ đã tìm được chị rồi, chị ruột ấy.”
Bạn thân bên cạnh cô không nói gì, đáy lòng Tử Quan có chút cảm kích cô bạn, lúc này cô chỉ muốn nói hết ra tất cả, nhưng bất luận Phương Tự nói gì đều có thể làm tiêu diệt mất dũng khí nói thẳng một lèo của cô.
Tử Quan và chị – Tang Tử Mạn cùng lớn lên trong cô nhi viện. Tử Mạn hơn cô hai tuổi, hoạt bát hơn nhiều so với cô em gái sống nội tâm khép kín. Có người tới rồi lựa chọn người chị thích hát thích nói của cô là một chuyện hết sức bình thường. Dù cho lúc đó mẹ trong cô nhi viện khuyên nhủ thế nào thì người đó cũng chỉ thích mang một mình chị gái cô đi mà thôi.
Khoảng thời gian cắt đứt liên lạc với chị, Tử Quan không khóc, chỉ ôm một con búp bê rách nát cũ kĩ ngồi ì trong phòng, mắt nhìn ra bãi cỏ nho nhỏ bên ngoài một cách chờ mong. Mãi đến khi có một đôi vợ chồng già đến cô nhi viện, nói rõ là muốn nhận một bé gái về nuôi, trong một đám trẻ con, họ liếc mắt rồi nhìn trúng Tử Quan không nói năng gì.
Tang Tử Quan khi đó bảy tuổi, vừa vặn đến tuổi học tiểu học.
Đôi vợ chồng già đều là giảng viên đại học, con trai họ đã đi Mỹ thành gia lập nghiệp đã nhiều năm mà chưa trở về lần nào, trong nhà quá lạnh lẽo cho nên đã bàn bạc một phen, quyết định làm một chút việc thiện, tới cô nhi viện nhận nuôi một đứa trẻ.
Họ bố trí cho Tử Quan một căn phòng cực kì ấm áp, trong tủ sách đặt đầy những quyển sách dành cho học sinh tiểu học và còn thân thiết nói rằng từ nay về sau, cô sẽ ở chỗ này, có thể gọi họ là ông bà.
Cô gái nhỏ không nói gì, chỉ nhìn hai người già, ánh mắt sợ sệt, giống như là một con mèo nhỏ sợ người lạ.
Bà yêu thương ôm lấy cô, xót xa nói: “Đứa trẻ này sao lại gầy như thế?”
Hơn hai năm, cuối cùng Tử Quan đã không còn phải ăn món cơm dinh dưỡng đặc biệt của cô nhi viện nữa. Tay nghề nấu nướng của bà rất tốt, có thể nấu rất nhiều món đa dạng cho cô bồi b