XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1223 lượt.

ổ cơ thể, vóc dáng cô dần dần cao hơn, mập hơn một chút. Ông là giáo viên dạy toán, ông dạy cô chơi cờ vây và giải câu đố vui, Tử Quan từ một con người hướng nội đã cởi mở hơn, thực sự trở thành người thân của đôi vợ chồng già.
Nhưng sau này Tử Quan mới biết rằng, cuộc đời này với cô trước giờ đều rất bất công…
Cô đến giờ vẫn còn nhớ buổi chiều hôm đó, cô trở về từ trại hè do trường tổ chức, nhưng chỉ thấy trong nhà có vài người trung tuổi sắc mặt ảm đạm.
Ông ngày hôm trước phát bệnh nhồi máu cơ tim, đi rất nhanh, cô thậm chí còn không được gặp ông lần cuối. Con trai họ từ Mỹ gấp gáp trở về, kiên quyết muốn đưa mẹ sang Mỹ ở cùng mình.
Tử Quan trốn trong căn phòng nhỏ, nghe thấy tiếng tranh chấp ở bên ngoài.
“Ông ấy đã đi rồi, mẹ lại ra nước ngoài thì Tử Quan sẽ phải làm sao đây?”
“Mẹ, con bé ấy cùng chúng ta chẳng thân chẳng quen, thật đấy mà, chúng ta mỗi năm gửi về cho nó ít tiền là được…”
Buổi tối đó, Tử Quan lặng lẽ đi vào phòng của bà, vô cùng ngoan ngoãn nói: “Bà, bà sang Mỹ đi. Cháu ở lại sẽ học hành thật giỏi, sau này sẽ đến Mỹ thăm bà được không?”
Bà ôm chầm cô, nước mắt thấm đẫm bím tóc của cô gái nhỏ, nhắc đi nhắc lại: “Bà để cháu lại đây ông sẽ trách bà! Ông ấy nói muốn bồi dưỡng cháu học đại học, tương lai sẽ cho cháu học ngành bác sĩ…”
“Bà, cháu hứa với bà, tương lai cháu sẽ học đại học.” Tử Quan kiễng chân lau nước mắt cho bà, khuôn mặt nhỏ hiện ra nét vô cùng kiên định, “Bà đi Mỹ đi, nếu không chú sẽ rất đau lòng.”
Sau đó cô lại quay về cô nhi viện ngày xưa, khó nhọc học xong tiểu học, trung học, cuối cùng cũng thi được vào đại học.
Mặc dù có chính phủ trợ cấp nhưng gần năm trăm nghìn học phí mỗi năm đại học vẫn khiến Tử Quan cảm thấy vô cùng áp lực. Cô vay vốn sinh viên, làm thêm ngoài giờ, xin học bổng của nhà nước. Thỉnh thoảng nằm trên giường kí túc xá nghe thấy bạn cùng phòng nói về những nam sinh hay chơi bóng rổ trong sân trường, bộ váy mới mua trên đường cô không phải là không ao ước. Nhưng cô không có sức lực dư thừa để yêu đương, cô thậm chí còn không có hơi sức đi tìm người bà đối xử rất tốt với cô năm đó.
Cuộc đời với Tử Quan luôn rất bất công.
Những điều cô có thể làm chỉ có kiên trì, kiên trì đối tốt với bạn bè, kiên trì để bản thân trở nên tốt hơn… đây mới là những lời khen lớn nhất với cô.
Ngày này qua ngày khác, Tử Quan không ngờ cuộc sống lại ban cho cô một món quà thật lớn, thật bất ngờ.
Tan học hôm đó, cô bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại. chạy đến cổng trường học, Tử Quan thấy một chiếc xe thể thao màu đen tinh xảo, bên cạnh xe là một cô gái tầm tuổi cô, mặc một chiếc áo khoác đen, bên ngoài chiếc áo khoác còn có cả thắt lưng, càng làm nổi bật vòng eo nhỏ gọn. Khác hẳn với khuôn mặt mộc không son phấn của bản thân, trên khuôn mặt chỉ to hơn lòng bàn tay của người con gái kia là những đường nét trang điểm tinh tế, bên khóe mắt còn có thể trông thấy nước mắt nhạt nhòa.
Tử Quan ngơ ngác đứng nhìn cô gái ấy tiến về phía mình, trong một buổi chiều đẹp trời như vậy, bước chân của cô ấy vội vã nhưng mất đi vẻ thanh nhã.
Chị gái của cô!
Từ cái nhìn đầu tiên cô đã biết, đây là chị gái của cô!
Tử Mạn ôm lấy Tử Quan: “Cuối cùng chị cũng tìm được em rồi!”
Tang Tử Mạn giờ đây đã đổi tên thành Hạ Phi Phi. Người năm đó nhận chị về nuôi vẫn đối xử với chị rất tốt, khi tốt nghiệp đại học, chị về làm việc ở Văn Thành, còn rất chú tâm tới việc đi tìm người em gái thất lạc năm đó.
“Tử Quan, năm đó khi chị bị dẫn đi, để lại mình em ở lại đó, em có hận chị không?”
Gặp lại chị gái, trong lòng Tử Quan cực kì hưng phấn, cô không hề nhắc tới cuộc sống túng bấn của mình, chỉ lắc đầu: “Tất nhiên là không rồi, chị, bây giờ em cũng rất tốt, chờ đến khi em tốt nghiệp rồi em cũng muốn giống như chị, tự kiếm tiền nuôi bản thân mình.”
Chị nghiêng đầu nhìn em gái, cười nói: “Tốt quá, chị đã tìm được em rồi.”
Tử Quan còn nhớ ngữ khí câu nói của kia của chị, vô cùng dịu dàng, vô cùng thỏa mãn. Có bao nhiêu người trên đời này, nhưng cô chỉ có một người chị gái mà thôi.
o0o
Cô cong môi, vươn tay huých vào người cô bạn: “Sau đó chị tớ còn định cho tiền, tớ không lấy… Hình như tớ không muốn chị ấy nghĩ tớ sống khổ cực hay sao ấy? Chị ấy có vẻ không vui… Này, cậu nói xem liệu chị ấy có giận không?”
Không ngờ Phương Tự lại không có phản ứng gì, Tử Quan có chút nóng nảy: “Có phải tớ nói nhỏ quá hay không, cậu có thể đứng ngủ sao?” Cô không nhịn được nghiêng đầu sang, mở mắt ra quan sát vẻ mặt người bên cạnh.
Đúng lúc này, có một giọng nói vang từ rất xa đến, gọi cô: “Tang Tử Quan! Lớp trưởng! Cậu đang ở đâu?”
Cô “ơi” một tiếng, đó mới là giọng nói của Phương Tự.
Vậy người bên cạnh cô lại ai?
Cô vô thức lùi về phía sau một bước, trong lòng hiểu rất rõ bản thân đã nhận nhầm người, người bên cạnh này bị cô kiên quyết kéo đi nghe tâm sự, xem ra cũng rất bực mình đây. Cô vội nói: “Xin lỗi, tôi nhận nhầm người.” Sau đó không quay đầu lại mà chạy về phương hướng âm thanh kia vang lên.
Nương theo ánh điện mờ ảo của di động