Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1227 lượt.

ên bàn, mỉm cười.
“Anh thật thẳng tính, vậy thì tôi cũng không vòng vo tam quốc nữa.” Khóe môi Phương Gia Lăng mím lại, trong ánh mắt lộ ra vẻ ngợi khen, “Vậy tôi nói thẳng, sếp Tiêu, việc thu mua Quảng Xương này phần thắng của bên anh không cao.”
Tiêu Trí Viễn không phản bác, trên bàn thờ trong phòng trà có cắm một nhành hoa tươi, lúc này cánh hoa im lặng lay động trong gió, hỉnh ảnh tinh tế này tiến thẳng vào lòng anh. Anh khẽ nhướn mắt: “Xem ra bên anh đã thỏa thuận ngầm trước với Quảng Xương rồi.”
Phương Gia Lăng không trả lời: “Không nói chuyện này nữa… Sếp Tiêu, nếu tôi là anh, tôi sẽ dứt khoát từ bỏ dự án này, đó thực ra lại là một cơ hội tốt với anh.”
Anh ta vẫn chưa nói hết nhưng trong lòng Tiêu Trí Viễn đã hiểu rất rõ. Nếu Thượng Duy bại trận trong việc thu mua Quảng Xương thì Tiêu Chính Bình sẽ phải chịu phần lớn trách nhiệm, từ nay về sau không thể nào nhúng tay vào việc quản lý Thượng Duy nữa, bản thân anh đương nhiên sẽ là “ngư ông đắc lợi”.
Anh mặt không đổi sắc, có vẻ như không hiểu ý tứ của đối phương, chỉ cười nói: “Nếu tôi không phụ trách dự án này thì ai thắng ai bại cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
“Tôi đây có thể giúp sếp Tiêu một tay.” Phương Gia Lăng chậm rãi tháo kính mắt xuống, hai tay xoa xoa ấn đường, “Chỉ cần sếp Tiêu đồng ý từ bỏ, chúng tôi sẽ không ngại hợp tác với anh, hai bên đều có lợi.”
Tiêu Trí Viễn mỉm cười: “Nghe có vẻ rất hấp dẫn.”
“Sếp Tiêu hãy suy nghĩ thật kỹ đi.” Phương Gia Lăng có vẻ như đã định liệu trước, “Chính thức tuyên bố là hai tuần sau… Nói cách khác, trong thời gian này anh có thể liên hệ với tôi lúc nào cũng được.”
Tiêu Trí Viễn ấn ngực, cúi đầu ho vài tiếng, cười nói: “Được.”
“À, mấy hôm trước tôi mới biết được quan hệ giữa anh và cô Tang.” Phương Gia Lăng ra vẻ lơ đãng nhắc tới.
“Cô ấy làm việc ở quý công ty, phải phiền sếp Phương chiếu cố rồi.” Nhắc đến Tử Quan, gương mặt sắc nét của Tiêu Trí Viễn cũng hòa nhã hơn một chút.
“Anh Tiêu đúng là người cẩn thận.” Phương Gia Lăng lơ đễnh nói một câu, “Đúng là hiếm gặp.”
Tiêu Trí Viễn giật mình.
“Không rót ly trà cho sếp Tiêu sao?” Phương Gia Lăng nhàn nhạt nói với người pha trà, rồi lại quay sang nói với Tiêu Trí Viễn: “Người pha trà này là tôi đặc biệt mời từ Nhật Bản về đây, tay nghề cũng không tồi.”
Người pha trà lật một chiếc chén sứ tráng men màu đen đang úp lên, rót dòng nước trà xanh đậm vào trong chén, hơi ngẩng đầu lên rồi đưa đến trước mặt Tiêu Trí Viễn.
Ánh mắt Tiêu Trí Viễn lướt qua cổ tay mảnh mai của cô ấy, rồi điểm nhìn dừng lại trên gương mặt người đó.
Đó là một cô gái trẻ, tóc dài búi cao phía sau, lộ ra vầng trán cao rộng, đôi mắt trắng đen rõ ràng, càng khiến khuôn mặt cô ấy sinh động hơn. Cô ấy trông thấy Tiêu Trí Viễn nhìn chằm chằm vào mình liền nở một nụ cười rất nhạt, có thể trông thấy một chiếc răng khểnh, vui tươi, xinh xắn.
Hơi nóng của dụng cụ pha trà bốc lên dường như cũng khiến cô ấy mang vẻ huyền bí hơn. Có lẽ là vẫn còn bị bệnh nên trong lúc này Tiêu Trí Viễn đã hoảng hốt nghĩ rằng ánh mắt đó, nụ cười đó… trông khá quen. Anh giật mình, lúc này mới nhớ ra, dung mạo này, đường nét này lại có vài phần giống với Tử Quan.
“Chẳng biết sếp Tiêu cảm thấy cô ấy giống ai?” Phương Gia Lăng hờ hững hỏi.
Tiêu Trí Viễn không đáp, uống một hơi cạn sạch trà rồi đứng lên nói: “Ngon lắm, tôi còn phải trở về bệnh viện. Cảm ơn sếp Phương đã chiêu đãi nhé.”
Lúc đi ra khỏi phòng trà, Tiêu Trí Viễn còn ngoảnh lại nhìn thêm một lần nữa.
Người pha trà vẫn ngồi xổm ở nơi đó, cổ tay trắng muốt hơi nâng lên, đang xếp đám củi anh đào vào trong lò, bóng dáng lúc sáng lúc tối, dáng vẻ cam chịu phục tùng, đúng là xinh đẹp dịu dàng đến khó tả.






Lúc Tử Quan quay lại bệnh viện thì Tiêu Trí Viễn đang ngồi bên cửa sổ, y tá khom lưng châm kim truyền nước vào tay anh, vừa làm vừa không chút nể tình mà phê bình: “…Anh đang bị bệnh, ngày đầu tiên nằm viện đã bỏ ra ngoài hai lần, anh xem, anh lại bắt đầu sốt rồi đây này.”
Cô rất ít khi thấy Tiêu Trí Viễn vâng lời như vậy, bộ dạng không dám rên một tiếng của anh khiến cô không thể không thấy buồn cười, cô lười biếng khoanh tay đứng bên cạnh xem kịch vui. Tiêu Trí Viễn liếc mắt trông thấy cô như trông thấy người cứu mạng: “Tử Quan, anh đói quá!”
“Người nhà cũng vậy! Bệnh nhân không hiểu chuyện, các người lẽ ra cũng phải khuyên nhủ vài câu chứ!” Y tá trông thấy Tử Quan càng hung dữ hơn: “Lại sốt đến 38 độ 5 rồi.”
Tử Quan kinh ngạc, đặt cặp lồng giữ nhiệt lên bàn, rất tự nhiên mà đứng cùng một phe với cô y tá: “Tiêu Trí Viễn, anh gạt em, không nói năng gì đã chạy ra ngoài, bây giờ về lại phát sốt! Tiếp tục như vậy là đi tong những ngày nghỉ ngơi cuối tuần của em đấy!”
Anh nặng nề ho hắng một tiếng.
Một tia nắng cuối cùng trong ngày lọt vào phòng, làm nhạt đi đường nét dịu dàng trên mặt cô nhưng nét xinh đẹp trên khuôn mặt cô vẫn rõ rệt như thế, Tiêu Trí Viễn tham lam nhìn rồi lại ngắm, mãi đến khi cô nhắc nhở: “Còn không ăn đi?”


XtGem Forum catalog