Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

ở, trong ly đế cao cũng đầy rượu, còn có cả một đống giấy tờ cao ngất.
Trong phòng có mùi rượu nhàn nhạt, cô có thể nhìn ra sắc mặt anh rất kém nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói: “Lạc Lạc đâu?”
Anh chậm rãi ngẩng đầu lên, liếc cô một cái: “Đưa đến chỗ cha tôi rồi.”
“Không phải anh nói là đưa nó về nhà sao?” Tử Quan nhíu mày, “Sắc mặt khó chịu như vậy làm gì? Đáng lẽ hôm nay anh phải vui mới đúng chứ!”
Ngược lại Tiêu Trí Viễn mỉm cười, khóe môi cong lên thật nhẹ chỉ có điều ánh mắt không hề thay đổi vẫn là vẻ đùa cợt và châm biếm như trước, từng câu từng chữ nói thật rõ ràng: “Tôi thấy được những thứ này, cô nói xem, tôi có nên vui vẻ không?”






Giống như lúc này, anh nhìn cô không chớp mắt… khuôn mặt cô tái nhợt như vậy, rồi lại dịu dàng, làm anh nghĩ tới bong bóng xà phòng, càng giơ tay ra bắt lấy thì nó lại càng biến mất nhanh hơn trên đầu ngón tay mình.
Anh thuận tay cầm lấy một đám giấy bày trước mặt ném ra, Tử Quan đứng đó, rất ngạc nhiên nhìn giấy tờ và ảnh chụp bay đầy trời, mãi đến khi có một bức ảnh bay lượn rồi rơi xuống gần mũi chân cô.
Cô cúi xuống nhìn, sắc mặt lập tức trắng bệch. Nhưng cô lại khom người xuống nhặt bức ảnh lên, nhìn vào ngày chụp được in phía sau, cười gượng gạo: “Ồ? Đây không phải là Trần Tư Y sao? Mấy năm trước các người từng hẹn hò à?”
Tiêu Trí Viễn chỉ lạnh lùng nhìn cô, không nói gì.
Tiêu Trí Viễn nhặt thêm vài bức nữa lên, mỗi một tấm ảnh nằm trong tay cô như nặng đến nghìn cân, cô cúi đầu, cố gắng hít thật sâu, cố gắng trong vài giây ngắn ngủi này nghĩ ra lý do thuyết phục khiến người ta có thể tin được.
Con ngươi đen láy của anh càng khó lường hơn, nghiêng người đi, muốn đóng cửa lại trước khi cô tìm cách trốn ra: “Gặp nhau trên tòa? Tử Quan, không có sự đồng ý của tôi, cô nghĩ tên luật sư nào ở Văn Thành dám đánh giúp cô trận này đây?”
Tử Quan hơi ngẩng đầu lên, không lên tiếng, ánh mắt giằng co với anh trong im lặng.
Anh khẽ cười thành tiếng, “Không nói đến cái khác, cô dựa vào đâu mà đòi đưa Lạc Lạc đi? Lạc Lạc là con gái của cô sao?”
Trái tim Tử Quan lúc này như bị một bàn tay vô hình bóp mạnh, máu chạy rần rật lên tận óc, lỗ tai uỳnh một tiếng, ngay cả đường đi cũng không trông thấy gì nữa. Cô nhìn chằm chằm Tiêu Trí Viễn, tình cảnh đã qua ấy lại một lần nữa như hiện lên trước mắt.
Lạc Lạc… Lúc đó là tận tay chị gái giao Lạc Lạc cho cô.
Bốn năm nay, cô dường như đã quên mất rằng Lạc Lạc không phải là con ruột mình, nhưng bốn năm nay, Lạc Lạc là điểm tựa duy nhất của cô.
Cô hao tổn tâm trí, chỉ hy vọng một ngày nào đó có thể mang Lạc Lạc rời khỏi Tiêu Trí Viễn.
Ngay từ đầu, cô đã biết rằng bàn điều kiện với Tiêu Trí Viễn không phải một chuyện đơn giản – cô đã chuẩn bị tròn bốn năm, tựa như là bắt đầu từ ngày lấy anh đã nhờ thám tử tư lấy chứng cớ.
Trong luật hôn nhân và gia đình, ngoại tình là điều khó tìm chứng cớ nhất, có một khoảng thời gian, ngay cả thám tử tư cũng đầy bụng nghi hoặc: “Cô Tang, chồng cô cũng không giống loại người ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm… Giữa hai người có phải là đã hiểu lầm gì hay không?”
Cô không giải thích, chỉ biết đưa cho đối phương thêm nhiều tiền hơn, mãi đến một hôm anh ta gọi điện cho cô: “Đã chụp được cảnh anh ta đến bar…”
Có lẽ là nghĩ đến tâm trạng của cô, cho nên ngữ khí của tên thám tử tư đó chuyển sang dịu dàng hơn: “… Có tiếp tục nữa không?”
Cô cầm điện thoại im lặng một hồi, rồi cười nhẹ: “Anh nghĩ tôi đang đau khổ sao?”
“…”
“Tiếp tục đi, còn phải làm thêm vài năm nữa mới đủ.” Cô bình thản nói.
Cô duy trì mối quan hệ với một vị luật sư giỏi nhất trong các vụ án ly hôn ở Văn Thành, đối phương cũng đề nghị với cô rằng, nếu không để tâm đến vấn đề phân chia tài sản thì cách nhẹ nhàng nhất cũng có thể đề nghị vợ chồng ly thân, xin ly hôn vì lý do tình cảm tan vỡ. Cô nhẫn nhịn bốn năm nay, cũng đã bài binh bố trận đủ bốn năm trời, chí ít cũng đã có lòng tin rằng có thể đối mặt với người đàn ông đáng sợ này trên tòa.
Nhưng cho đến tận giây phút này, khi cô đã có được đầy đủ bằng chứng thì lại bắt đầu mất lòng tin với những lời bảo đảm của luật sư…
Cô không phải không biết những thủ đoạn của Tiêu Trí Viễn, cô dựa lưng vào cửa, lưng dán lên cửa gỗ lạnh lẽo nghe thấy tiếng tim đập càng ngày càng nhanh của mình, cố gắng trấn tĩnh: “Đúng là Lạc Lạc không phải con đẻ của tôi, thế nhưng Tiêu Trí Viễn, bốn năm giả vờ làm vợ chồng, anh không cảm thấy chán ngán à? Từ nay chúng ta ai đi đường nấy, không cần phải chiến tranh lạnh, không cần phải cãi nhau nữa, không tốt sao?”
Giọng nói của Tử Quan cực kỳ lạnh lẽo, tựa như ánh mắt lúc này của cô, từng chút từng chút làm dập tắt ngọn lửa ấm áp hâm nóng dưới đáy lòng anh… Anh lặng lẽ nhìn cô, sự gấp gáp lúc này của cô, sự e ngại và tuyệt tình, anh đều thu hết tất cả vào đáy mắt mình.
Làm vợ chồng bốn năm chỉ đổi được một câu nói ấy của cô, anh chợt cảm thấy thật tuyệt vọng, giống như có một thứ gì đó đang thực sự mất đi.
Tựa như nắm cát tron