Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1238 lượt.

g tay, nắm càng chặt… nó càng trôi đi nhanh hơn.
Bốn năm trước suýt chút nữa anh đã mất cô, cuối cùng chỉ có thể dùng Lạc Lạc để ép buộc cô, cô mới đồng ý kết hôn với anh.
Bây giờ thì sao?
Áp lực công việc nặng như núi, kẻ thù hiểm ác đáng sợ, sự phòng bị hết lần này đến lần khác của cha đẻ và anh ruột đè ép lên bản thân anh, anh cũng chưa từng mất bình tĩnh.
Trước khi gặp Tang Tử Quan, anh đã làm rất nhiều việc, là vì muốn cha để ý đến mình nhiều hơn, là muốn tỏ ra xuất sắc hơn anh cả, là muốn cứu vớt sự kiêu ngạo của mình… Sau đó… Trong cuộc đời mình, anh gặp cô, tất cả những nỗ lực trước đây của anh đều đã tìm được ý nghĩa của nó. Anh muốn khiến bản thân mình giỏi giang hơn, mạnh mẽ hơn thì mới có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn… Nhưng, số phận luôn trêu người. Giống như lúc này, anh nhìn cô không chớp mắt… khuôn mặt cô tái nhợt như vậy, rồi lại dịu dàng, làm anh nghĩ tới bong bóng xà phòng, càng giơ tay ra bắt lấy thì nó lại càng biến mất nhanh hơn trên đầu ngón tay mình. Nhiều khi, anh chỉ mong cô cười thật tươi, anh chờ mong nụ cười như hoa nở của cô biết bao… Nhưng những lúc ấy cô chỉ nhíu mày, keo kiệt không cho anh một chút niềm vui.
Tiêu Trí Viễn biết lý trí bản thân đã hoàn toàn tan rã, cánh tay anh đè lên gáy cô, gằn từng chữ: “Bốn năm rồi, Tang Tử Quan, tôi thật ngu ngốc… Chịu đựng cô, chiều chuộng cô, ngay cả quyền lợi của người chồng cũng chưa sử dụng lần nào…”
Hơi thở anh trở nên nóng bỏng rơi lên da thịt cô, Tử Quan nhìn đôi mắt như đang mê man của anh, co người lại: “Anh định làm gì?”
Mùi rượu trên người anh vẫn vấn vương trên gáy cô, bỗng anh đưa tay ra ép chặt cô vào người mình: “Cô nói xem?”
Tử Quan lần đầu cảm thấy so với cái ôm của người đàn ông này, sức lực cả người cô thật quá nhỏ bé đến không đáng kể. Bất luận cô giãy dụa ra sao, cắn xé, quát tháo, anh vẫn có thể dễ dàng làm cô khuất phục, ôm cô vào phòng ngủ, ném lên giường.
Có thể với anh mà nói giãy dụa của cô cũng buồn cười giống như là Lạc Lạc đang giận dỗi. Tử Quan thu người về phía đầu giường, nhìn anh cởi áo khoác, lộ ra nửa người trên cường tráng, rắn rỏi, nghiêng người tóm lấy chân cô, kéo cô trở lại.
Tử Quan tự đi tới đó, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh, cô khó mà khắc chế sự run rẩy của bản thân “Tiêu Trí Viễn… Tôi sẽ hận anh… Tôi sẽ hận anh cả đời…”
Động tác của anh dừng lại một lát, khóe môi nhếch lên, bình tĩnh ngẩng đầu rồi lại nhìn xuống cơ thể cô: “Tử Quan, tôi đợi cô bốn năm, tôi cứ tưởng rằng thời gian bốn năm có lẽ đã khiến cô không còn hận tôi nữa…” Tay anh vuốt lên mặt cô, cười đầy vẻ tự giễu: “Thì ra, cô vốn dĩ đã định hận tôi cả đời…”
Anh chặn tay cô lại, những nụ hôn điên cuồng rơi lên mặt, môi, gáy cô, trong giây lát mùi rượu tràn ngập khắp người cô. Tử Quan nghiêng mặt đi, liều mạng cắn mạnh lên vai anh.
Chắc là vì bị đau nên anh dừng lại một giây, cơ thể cứng đờ. Lúc mà Tử Quan nghĩ anh sẽ từ bỏ anh lại mỉm cười: “Cô làm thức tỉnh bản năng của tôi.” Anh cử động nửa người trên, hơi thở dồn dập nhưng nhìn cô rất bình tình, giọng điệu nhu hòa: “Tôi hỏi cô một lần cuối cùng, cô còn muốn ly hôn không?”
Tử Quan quật cường nhìn anh, nghiêng mặt đi cắn mạnh lên hổ khẩu anh.
Tiêu Trí Viễn đè lên người cô, không giận mà cười: “Vẫn quật cường như thế, đúng là cô gái tôi thích.”
Tay kia anh đặt lên má cô, dùng sức một chút đã ép cho cô phải há miệng, anh rút tay mình ra, chỗ hổ khẩu có một dấu răng sâu hoắm, còn có cả một chút máu đỏ…
Tiêu Trí Viễn cúi đầu nhìn cô một cái, ngón tay hơi lạnh đặt vào cổ áo phía trong của cô, dùng sức xé toạc một phát, nói thật chậm: “Tang Tử Quan, trừ khi cô chết đi… Nếu không, cô đừng hy vọng ly hôn với tôi.”
Xoẹt một tiếng.
Tuyệt vọng dồn dập kéo đến, giống như sóng lớn cuốn trôi tất cả, vùi lấp bản thân…
Tiêu Trí Viễn, “chồng” của cô… Hơi thở anh táp thẳng vào mặt cô.
Còn anh nhìn từ trên cao xuống, ánh mắt lướt qua cơ thể cô, bắt đầu hôn cô như cướp đoạt.






Cái bóng của anh bị kéo ra thật dài, cô đơn đến mức như một cô hồn dã quỷ nơi đồng không mông quạnh
Đêm mùa hạ,
Trong phòng không bật đèn, da thịt cô hơi lạnh, còn anh thì lại nóng rực.
Lúc mới chạm vào người cô anh ngửi thấy một mùi hương rất nhẹ nhàng, mùi hương đó khiến anh cảm thấy thân thuộc… Giống như một đêm đó, mùi quất thoang thoảng, hương vị độc đáo đặc hữu của Tang Tử Quan.
Cô đang khóc nức nở, lúc đầu, vì giãy dụa chống cự mà cả trán đầy mồ hôi. Nhưng đến khi anh đi vào cơ thể cô, có lẽ là vì đau đớn nên cả người cô cứng đờ lại, không hề nhúc nhích.
Cô không nói gì.
Anh bèn cố sức siết chặt cô trong lòng mình hơn nữa, thì thầm nói: “Xin lỗi em…Sau này chúng ta hãy sống hòa thuận được không… Tử Quan, anh yêu…”
Chữ cuối cùng anh còn chưa kịp nói ra thì đột nhiên cô mở trừng đôi mắt, dùng hết sức lực bản thân đẩy anh ra: “Tiêu Trí Viễn, lúc trước tôi ăn của anh, ở của anh, dùng của anh, đêm nay… coi như là trả hết tất cả cho anh…”
Anh kinh ngạc nhìn cô, ánh mắt