Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1240 lượt.
ất cứ người nào.
Cái bóng của anh bị kéo ra thật dài, cô đơn đến mức như một cô hồn dã quỷ nơi đồng không mông quạnh, thực ra, khu này anh cũng không quen thuộc lắm, vòng mấy vòng mới thấy được hiệu thuốc ở phía xa xa kia, bảng hiệu màu lục sáng rực trong đêm đen.
Anh bỗng dừng bước, bóng người mỏng manh kia vừa đẩy cửa hiệu thuốc bước ra ngoài, lại đứng thêm ở cửa hiệu thuốc một lát, đổ nước trong chai nước khoáng vào miệng, ngửa đầu uống viên thuốc.
Luồng cảm giác mất mát ấy bốc ra khỏi bụng rất nhanh trong đêm tối, dần bị đốt cháy, cho đến lúc bản thân anh hoàn toàn bị cơn giận đốt cháy.
Anh bước đến trước mặt Tử Quan, dùng sức nắm chặt lấy cổ tay cô, ngữ khí lạnh lẽo: “Em uống cái gì vậy?”
Trong tay Tử Quan vẫn còn cầm vỉ thuốc vừa bóc ra, mái tóc dài thổi toán loạn, sắc mặt tái nhợt.
Cô biết Tiêu Trí Viễn sẽ không dễ dàng buông tha cô như vậy, cô để thang máy dừng giữa đường rồi bước ra ngoài, đi xuống dưới bằng cầu thang thoát hiểm mới có thể tránh được anh, tìm được hiệu thuốc này.
Thuốc đã nuốt vào bụng, cô dần dần định thần lại, cứng ngắt hất tay anh ra rồi đi tiếp.
“Tang Tử Quan”
Giọng nói nhẹ nhàng của Tiêu Trí Viễn truyền đến từ phía sau.
Cô không hề dừng bước.
“Em muốn ly hôn với anh thật à?” Anh mím môi lại, “Muốn mang Lạc Lạc đi nữa phải không?”
Cô giật mình quay đầu lại nhìn anh
Anh tiến lên trước chặn cô, trên môi là ý cười rất nhạt, trong đôi mắt nhỏ dài thâm trầm là thần sắc mà Tử Quan không hiểu: “Chúng ta trao đổi nhé.”
Cô buột miệng: “Trao đổi gì?”
Anh giơ tay ra kéo cô ôm vào lòng, thầm thì bên tai: “Sinh cho anh một đứa con, anh sẽ để em đi.”
Vì đã khuya cho nên các cửa hàng kinh doanh hai bên mặt đường đều đã đóng cửa, phố xá vô cùng vắng lặng. Dưới đường là những vết lốm đốm do ánh đèn cao áp chiếu xuống, khiến cho con đường như được kéo dài vô tận, Tử Quan để hai tay trong túi quần, lách người qua hướng khác rồi tiếp tục đi về phía trước một cách mờ mịt.
Cô biết Tiêu Trí Viễn vẫn đi theo phía sau mình, không nhanh không chậm, hai cái bóng đổ xuống đường như hai hình song song, có lẽ đến hết đời cũng sẽ không bao giờ trùng lên nhau.
Cô không biết suy cho cùng việc anh đi theo cô như thế này có ý nghĩa gì, nhưng cô nghe rất rõ câu nói ban nãy của anh
Sinh cho anh một đứa con?
Khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó, cô không hề do dự mà xoay người cho anh một cái tát, sau đó lảo đảo đi về phía trước.
Bên đầu dây bên kia im lặng một lát: “Công việc gì?”
“Không nói, lúc nào về mới cho anh biết.”
Thực ra thì công việc này cũng không phải do Tử Quan tự lực cánh sinh tìm được, là vì cô đọc được thông báo tuyển người xong liền kể chuyện này cho chị gái nghe, lúc đó cô mới biết thế nào gọi là nhân duyên trời định, công ty mà Hạ Tử Mạn đang làm việc bây giờ chính là tập đoàn công nghiệp nặng Thượng Duy.
Hạ Tử Mạn khẽ cười một tiếng: “Thực tập ở phòng ban nào đã được sắp xếp chưa? Chị đi hỏi giúp em một chút nhé!”
Tang Tử Quan cũng không từ chối ý tốt của chị, nếu như đón nhận sự giúp đỡ của Tiêu Trí Viễn đôi khi cô còn cảm thấy hơi ngại thì với chị gái ruột của mình, cái cảm giác huyết nhục tương liên bẩm sinh này lại vô cùng tự nhiên.
Hai ngày sau Tử Quan phải đến công ty báo danh. Công ty rất rộng, bạn nhỏ Tang Tử Quan được phân vào bộ phận giúp việc cho tổng giám đốc, còn người đứng đầu bộ phận đó chính là chị gái Hạ Tử Mạn của cô… Tử Quan cẩn thận che giấu bí mật này, cô và những bạn thực tập cùng đợt nhận thẻ nhân viên, làm những thủ tục có liên quan rồi đứng từ xa quan sát chị gái mình.
Hạ Tử Mạn mặc một chiếc áo khoác màu vàng chanh, giày cao gót gõ nhẹ lên sàn đá cẩm thạch màu đen bóng loáng, bóng lưng uyển chuyển, thon dài tinh tế nhưng lại có một khí thế bức người, dẫn một đám người đi vào phòng họp.
“Woa, thật có khí chất của nữ vương…” Có người thì thào cảm thán.
Tử Quan cúi đầu nhưng trên mặt lại là niềm vui không thể che giấu… Đó là chị gái của cô đấy, một cô chị gái ưu tú như vậy, thật là tốt biết bao!
Họ lập tức được đưa đến các phòng làm việc, Tang Tử Quan còn chưa kịp ngồi xuống thì đã có một đồng nghiệp trong công ty đưa cho cô một đống giấy tờ: “Tiểu Tang, đến phòng photo, photo chỗ này ra thành 30 bản.”
Tang Tử Quan dạ một tiếng rồi đi đến phòng photo theo chỉ dẫn của người đồng nghiệp đó,
Trong phòng không có ai, chỉ có tiếng máy móc ù ù phát ra thành tiếng. Cô nghiên cứu cách dùng của máy này một chút sau đó bỏ giấy tờ vào trong, ấn một nút rồi điện thoại cô bất ngờ reo lên.
Cô bắt máy, “Alo” một tiếng
Là giọng nói của Tiêu Trí Viễn. “Đi làm chưa?”
“Rồi, em đang photo tài liệu. Anh về rồi à?” Hơn nửa sự chú ý của cô đặt lên chiếc máy photo kia, thấy đèn đỏ lóe lên, trong giây phút cô chưa kịp chuẩn bị gì thì chiếc máy đó đã đình công! Cô lại ấn một nút nữa, vẫn không có động tĩnh gì.
“Không phải chứ?” Tang Tử Quan có chút sợ hãi, nghe nói hôm nay sếp tổng tới đây họp, tài liệu này cần rất gấp.
Chết